Không có tuyệt mỹ bên ngoài sự thống nhất; không có sự thống nhất bên ngoài sự đồng thuận (muốn có sự đồng thuận đôi khi phải áp bức).
Denis Diderot 
(1713 - 1784)


ÁNH SÁNG TRONG NGHỆ THUẬT ĐƯƠNG ĐẠI

Kinh nghiệm nhận thức về sự chiếu sáng, được đề xuất, như tôi đã nói trước đây, là sự phân tách, mà thông qua đó dáng vẻ bề ngoài của sự vật được nhìn thấy như một hỗn hợp từ sự rực rỡ và sắc màu của chính sự vật, hoà trộn với độ rực rỡ và sắc màu nhận được từ nguồn sáng. Tôi cũng đã chỉ ra rằng, sự khác biệt này được thực thi thông qua con đường tâm lý, khi nó dẫn dắt tới một mẫu hình đơn giản hơn. Chất kích thích quang học mà võng mạc của mắt tiếp nhận được từ một điểm bất kỳ của tầm nhìn, bởi thế, không bị phân chia. Nó chỉ có một giá trị liên hợp của độ rực rỡ và màu sắc.




LEICA: HUYỀN THOẠI HAY THỰC TẠI?

Vào thời tôi còn chụp phim, khi con gái lớn của tôi còn nhỏ, chúng tôi đã chơi một trò như sau: tôi bày một đống slide lên mặt bàn sáng sủa và nói bé chọn ra những bức thích nhất. Ngoài một số trường hợp hãn hữu, cô bé đã chọn ra chính xác những bức ảnh được chụp bằng ống kính Leica-M, hoặc bằng ống kính Carl Zeiss. Có vẻ như, ở chúng có một điều gì đó đặc biệt, khiến cho một bé gái chín tuổi chưa được tiếp cận nhiều với nhiếp ảnh cũng có thể nhập hồn. Tôi cũng nhận ra sự khác biệt này, hơn nữa, thậm chí tôi có thể phân biệt được Leica với Zeiss. Tuy nhiên, tôi đã mất mười năm để làm cho ra lẽ, điều gì là nguyên nhân khiến những bức ảnh chụp bằng ống kính Leica trở thành “đặc biệt” khi so sánh với các bức ảnh được chụp bằng các ống kính khác.




KHI HỘI HỌA BỎ QUA SỰ CHIẾU SÁNG

Trong cuộc sống thường nhật, ánh sáng phục vụ chúng ta như một chỉ số của không gian, nhưng, như một nguyên tắc, không được nhận thức như một hiện tượng thị giác, hoặc ít nhất, không được coi là một tính chất không thể tách rời của thế giới sự vật. Không đáng ngạc nhiên khi ở các giai đoạn đầu phát triển của các loại hình nghệ thuật được tiếp nhận bằng thị giác, ánh sáng không được thể hiện. Trong các bức tranh của trẻ con, tỷ lệ độ sáng chỉ để nhấn mạnh sự khác biệt có mặt ở chính sự vật. Mái tóc tối sắc chỉ để làm nổi bật một sắc độ sáng của khuôn mặt.




BIỂU TƯỢNG CỦA ÁNH SÁNG

Trong nghệ thuật của thời tiền Phục Hưng, sự chiếu sáng, theo bản chất, là phương tiện để mô hình hoá tính nổi khối. Thế gian sáng sủa, vạn vật khoe hình, và bóng được áp dụng để đạt được hiệu quả tròn trịa. Ngay từ đầu, một ý tưởng hoàn toàn khác được nhận thấy trong siêu phẩm «Bữa tối cuối cùng» của Leonardo da Vinci. Heinrich Wölfflin đã gọi Leonardo da Vinci là nhà sáng lập ra phương pháp phân bố bóng sáng. Trong bức tranh này, ánh sáng tràn tới theo một hướng xác định vào một căn phòng tối. Điều đó đạt được bằng cách tạo ra những vệt sáng trên mỗi một nhân vật, trên mặt bàn và trên tường. Hiệu ứng đang nói tới còn được sử dụng triệt để trong một số tác phẩm của Caravaggio, dường như hướng thị giác tới những bóng đèn pha công suất cao của thế kỷ XX. Ánh sáng cường kích như thế làm không gian sống lại theo một chuyển động rõ ràng. Đôi khi nó cũng phá vỡ tính toàn vẹn của các hình thể, khi đưa vào một bề mặt các đường phân cách với bóng tối. Nó định hướng cảm nhận thị giác, làm biến dạng hình thức quen thuộc một cách đùa cợt, và kích thích bằng tương phản mạnh. Ở đây có chỗ để so sánh với các bộ phim Hollywood, bởi vì ở cả hai nơi, hiệu ứng của các tia sáng rực rỡ, sự nhảy múa của bóng tối, bí mật của bóng mờ thúc đẩy «triệt hạ» thần kinh, chứ không phải giá trị sâu sắc của ánh sáng.




SÂN KHẤU CUỘC ĐỜI

So sánh cuộc đời với sân khấu là hành động bi kịch. Quả thực, cuộc đời không phải là vở kịch, đơn giản không ai có thể nói «Tôi vừa xem xong vở đời của tôi». Điều đó cũng đúng với thời điểm mở màn — tất cả chỉ là mường tượng, liên tưởng từ những tiếng khóc oe oe của những đứa trẻ khác, chứ chẳng ai nhớ được mình đã chào đời như thế nào. Và, hơn nữa, đối với những trường hợp mổ đẻ, đứa trẻ còn có thể không khóc được ngay do say thuốc. Với phần mở đầu thất lạc thông tin và phần kết thúc mơ hồ tâm tưởng như thế, nó chính là lý do để chúng ta tìm đến nghệ thuật.




BÓNG

Bóng có thể có hai dạng — bóng khối hoặc bóng đổ. Bóng khối nằm trực tiếp trên các vật thể, đồng thời chính giúp chúng ta hình dung ra hình dạng của các vật thể, định hướng không gian và khoảng cách từ chúng đến nguồn sáng. Bóng đổ — đó là bóng mà một vật nhận được từ một vật khác, hoặc, một phần của nó nhận từ một phần khác. Ví dụ, ngôi nhà từ một bên phố đổ bóng sang ngôi nhà phía đối diện, hay, bóng núi trùm lên cái cây dưới thung lũng. Suy ra, bóng đổ truyền tới các vật thể một sức mạnh bí ẩn từ sự lan truyền của bóng tối.




NGẪM NGHĨ VỀ SỰ NGẪU NHIÊN

Trong nhiếp ảnh đường phố, hiển nhiên tính ngẫu nhiên là điều kiện bắt buộc. Tuy các siêu phẩm có thể tạo ra từ ảnh sắp đặt, ảnh thời trang, nhưng nó là con số hiếm hoi. Ảnh ngẫu nhiên bao giờ cũng có cái hồn rất riêng, dù chúng có thể hơi «rác» hay hơi «mất trật tự».



1.618   Âm dương   Âm nhạc   AndréKertész   Ánh sáng   Ảo ảnh   B&W   Bè nhóm   Bố cục   Bóng đổ   Cái đẹp   Cái nhìn mù   Cân bằng   Cao trào   Chân dung   Chất liệu   Chụp mù   chút-chút   Chuyển động   Cơ thể sống   Dấu hiệu   Diện mạo   Đối xứng   Dư thừa thông tin   Đường chéo   Đường dẫn   Fine art   Fotografiya_kak...   Hài hoà   HenriCartier-Bresson   Hình dạng   Hình thù   Hình thức   Hình tượng   Hội hoạ   Karl Bryullov   Kết cấu   KhoảnhKhắcQuyếtĐịnh   Không gian   Không gian âm   Không gian ảnh   Kiếp luân hồi   Lapin   Lee Miller   Leica   Liên kết   Liên tưởng   Lomo   Lưu niệm   Mặt phẳng ảnh   Mặt phẳng bẹt   Màu sắc   Miller   Miuka   Năng khiếu   Não bộ   Ngẫu nhiên   Nhận biết   Nhận thức   Nhịp điệu   Nội dung   Nóng và lạnh   Phân tích ảnh   Phối cảnh   Phông nền   Phóng sự   Phục hưng   Phylosophy   Psychology   Rangefinder   Raphael   Repin   Rê-pin   Rudolf Arnheim   RudolfArnheim   Sắc đẹp   Sắc độ   Sân khấu   Sành điệu   Sắp xếp   SevenPlusMinusTwo   Sống-Chết   Sự kiện   SusanSontag   Tam giác   Tâm lý   Tâm tưởng   Thể loại   Thị giác   Thơ ca   Thoát xác   Thống nhất   Thông tin   Tính đơn thời   Tình huống   Tính ngẫu nhiên   Tinh tế   Tính trong suốt   Tính tư liệu   Toàn vẹn   Tổng quát   Trí huệ   Trí nhớ   Trời và đất   Trọng âm   Truyền thông   Tư duy   Tương cỡ   Tương tác   Tưởng tượng   Tương tỷ   Tỷ lệ   Tỷ lệ vàng   Uyển chuyển   Vần điệu   Vô hình   Werner Bischof   Ý thức  

Page 6 of 16