Cấp độ bề mặt, thông tin, hay thuyết âm mưu của nhận thức đã có trong cả hội hoạ. Tiện thể nói ngay và luôn, nhiều khán giả khó có thể tiến xa hơn được điều đó. Nghịch lý nằm ở chỗ, người ta thường nói, tranh đẹp «như ảnh», còn ảnh đẹp — «như tranh».
Aleksandr Lapin 
(1945 - 2012)


CÁC VÀNH ĐAI HÀI HOÀ

Trong các loại hình nghệ thuật thị giác, chất lượng biểu cảm là yếu tố quan trọng, nhưng không phải là đối tượng duy nhất trong nghiên cứu màu sắc. Song song với điều này, cần nghiên cứu, cái gì có thể được gọi là cú pháp của bố cục màu sắc, là một trong số những quy luật của tổ chức kết cấu. Các hoạ sỹ cảm nhận được các quy luật này một cách tinh tế đáng ngạc nhiên, đã làm theo bản năng ở một mức độ lớn, chứ không chạy theo các luật lệ cứng nhắc. Có thể phán xét về điều đó dựa theo các nhận xét nhỏ giọt của họ được lưu giữ trong các công trình và ghi chép còn sót lại.




MÀU SẮC ƯA THÍCH

Các nghiên cứu trong lĩnh vực này đã được tiến hành, theo cách cơ bản, với những màu thường làm cho người ta thích. Một phần, điều đó được giải thích bằng sự thú vị trong các nghiên cứu các đại diện nhân chứng làm trong ngành công nghiệp nhẹ, còn một phần khác là vì, phần lớn các công việc trong cái được gọi là thẩm mỹ thực nghiệm vẫn còn đang dựa vào một hình dung, cho rằng chức năng cơ bản của nghệ thuật — khiến cho người ta thoả mãn và thư giãn. Để đạt được sự hiểu biết nghệ thuật ở một mức nào đó, có lẽ, có thể cần chấp nhận quan điểm, rằng nghệ thuật, cũng như tất cả những thứ đáp ứng nhu cầu của chúng ta, tạo nên cảm xúc hả hê, và nhiệm vụ của các bạn nằm ở chỗ, làm sao để trả lời các câu hỏi sau: những đòi hỏi này có nghĩa là gì và bằng cách nào mà chúng được đáp ứng? Liên quan đến các vấn đề đang được xem xét, chúng ta cần biết, khán giả nhìn thấy gì, khi họ nhìn vào các màu sắc đa dạng, và một thông tin như thế có thể làm cho mong muốn và đòi hỏi của họ được thoả mãn hay không.




BIỂU CẢM CỦA MÀU SẮC

Như đã thấy, tất cả mọi người đều đồng ý rằng, các màu sắc được phân biệt theo sự biểu cảm đặc thù của chúng. Để chứng minh điều này, người ta đã tiến hành không ít thực nghiệm. Ghi chép sống động và tươi sáng về các màu sắc cơ bản, mà Goethe đã thiết lập, cho đến thời điểm hiện tại đang là nguồn trích dẫn tốt nhất. Các bài luận của ông, viết riêng cho phân tích các sắc màu cơ bản, thể hiện ý kiến và ấn tượng chỉ của một con người, nhưng lại được bày tỏ qua bờ môi của một nhà thơ biết cách diễn đạt những gì ông nhìn thấy. Cũng có phần nào đó về diễn giải vấn đề sự biểu cảm của màu sắc thông qua những lý lẽ thuyết học, — được Kandinsky¹ đóng góp, mặc dù các nhận định số đông của ông mang tính cách không mạch lạc. Những quan sát ngẫu nhiên về tác động của các màu sắc đa dạng từ môi trường xung quanh tới con người đã từng được tìm cách thuyết phục bởi các họa sỹ trang trí, các họa sỹ thiết kế và các bác sỹ trị liệu. Tất cả những quan sát này được tóm tắt trong ví dụ về «một người Pháp dí dỏm», anh ta, như Goethe đã nói, cho rằng, âm giọng trò chuyện với vợ đã thay đổi tùy thuộc vào việc cô ấy chọn bộ màu nào để trang trí căn phòng của anh ấy.




NÓNG VÀ LẠNH

Hầu như chưa có bất kỳ nỗ lực nào tốt hơn để phân nhóm sự biểu cảm của các màu sắc khác nhau thành những tiêu chí chung, hơn là «nóng» và «lạnh». Sự khác nhau giữa màu nóng và màu lạnh, dĩ nhiên, chỉ là chung chung nhất. Các họa sỹ thường xuyên sử dụng những khái niệm này. Các sách vở thường trích dẫn lý thuyết về màu sắc. Nhưng những nhận xét ngắn gọn về vấn đề này, dựa trên những ấn tượng chủ quan của chính các tác giả, lại không đưa ra bất cứ tài liệu nào có thể thỏa mãn thuyết tâm lý. Các quan sát thực nghiệm của Ollesch về chủ đề này, như có thể bàn luận theo các trích dẫn ngắn gọn của ông, đã dẫn đến một thực trạng không mấy thuyết phục trong kết quả. Có thể, trong các điều kiện đã có, tôi xin phép trình bày ý tưởng của mình. Nó chưa được kiểm tra thông qua con đường thực nghiệm và có thể, vì thế, có vẻ như không đáng tin cậy, nhưng nhờ vào đó, các nhà nghiên cứu sẽ nhận được ít nhất là mục tiêu để sẽ có thể chỉ đạo mũi tên chỉ trích của họ.




PHẢN ỨNG TRƯỚC MÀU SẮC

Việc màu sắc chứa đựng trong mình nhiều sự biểu cảm, không gây bất cứ một nghi ngờ nào. Trong lịch sử của khoa học, đã từng có những thử nghiệm ghi chép những thuộc tính tâm trạng của những màu sắc khác nhau và đưa ra một số kết luận tương đối về việc sử dụng chúng trong các văn hóa. Nhưng các học thuyết lần lượt nối đuôi nhau xuất hiện đã không giải thích được bản chất của những hiện tượng này. Có một nhận định rất được phổ biến, cho rằng sự biểu cảm của màu sắc được dựa trên cơ sở liên tưởng. Người ta công bố rằng, màu đỏ dường như kích thích, bởi vì nó gợi cho chúng ta nghĩ đến các hiện tượng có liên quan tới lửa, máu và cách mạng. Màu xanh lá khơi dậy trong chúng ta ý niệm về tác động tươi mới của thiên nhiên, còn, chẳng hạn, màu xanh lam gọi ra từ chúng ta cảm xúc tiếp cận với nước lạnh.




Andre Kertesz

Andre Kertesz là người Do Thái - theo huyết thống, người Hung – theo nơi sinh, người Pháp – theo tâm hồn, người Mỹ – theo phong cách sống. Ông là NHIẾP ẢNH GIA với tên tuổi lừng lẫy địa cầu, và thậm chí còn hơn thế. Sự nổi tiếng của ông đã vượt ra ngoài giới hạn của hành tinh và chinh phục Vũ Trụ. Miệng núi lửa trên sao Thủy Ngân được gọi theo tên ông. Andre Kertesz — kinh điển của kinh điển, xứng đáng như người sáng lập ra chủ nghĩa siêu thực trong nhiếp ảnh. Ông là người đầu tiên trong lịch sử nghệ thuật được quyền mở triển lãm cá nhân ở Paris. Nhiếp ảnh gia sống lưu vong trên đất Mỹ đã buộc nước sở tại phải tin rằng, nhiếp ảnh – đó không phải là một nghề, cũng không phải mưu đồ bắt chước hội họa, mà là nghệ thuật. Nước Mỹ đã tin vào điều này, và sau đó thuyết phục cả thế giới. Kertesz — một nhiếp ảnh gia thực sự xuất sắc, với ngôn ngữ hình ảnh riêng của mình, nguyên tắc thẩm mỹ và bí mật vốn có của tất cả các bậc thầy vĩ đại. Những bức tranh đường phố Paris sau chiến tranh, những thân hình méo mó một cách siêu thực của các người mẫu, cái dĩa nổi tiếng gác trên đĩa ăn, cái kính của Mondrian – quá quen thuộc đối với hàng nghìn người yêu nhiếp ảnh và các chuyên gia chụp ảnh (theo https://phototour.pro).




HÌNH DẠNG VÀ MÀU SẮC

Nói một cách máy móc, một hình dạng bất kỳ của vật thể, khi được tiếp nhận bằng thị giác, thì đều được tạo ra bởi ánh sáng và màu sắc. Các biên giới tạo thành đường nét của đồ vật, — được xác định bởi khả năng của mắt khi nó phân biệt những không gian ánh sáng và không gian màu sắc khác nhau. Sự chiếu sáng và tối dần — những yếu tố quan trọng trong tạo dựng khối nối — được chiết xuất ra từ chính một nguồn sáng. Thậm chí trong những bức vẽ đồ họa, các đường nét có thể quan sát được, chỉ vì sự khác nhau về ánh sáng và màu sắc giữa mực và giấy. Hơn nữa, nếu nói đúng về đường nét và màu sắc, chúng là những hiện tượng khác nhau. Đường tròn và đường gấp khúc — đó hoàn toàn là quan hệ đặc thù độc lập của màu sắc và bóng, nhờ có điều đó mà chúng được nhận thức. Đĩa xanh lục trên nền vàng cũng có chính hình dạng tròn y hệt như cái đĩa đỏ trên nên xanh lam (hình 1), còn tam giác đen trên nền trắng sẽ được nhận thức y hệt như tam giác trắng trên nền đen (hình 2).



1.618   Âm dương   Âm nhạc   AndréKertész   Ánh sáng   Ảo ảnh   B&W   Bè nhóm   Bố cục   Bóng đổ   Cái đẹp   Cái nhìn mù   Cân bằng   Cao trào   Chân dung   Chất liệu   Chụp mù   chút-chút   Chuyển động   Cơ thể sống   Dấu hiệu   Diện mạo   Đối xứng   Dư thừa thông tin   Đường chéo   Đường dẫn   Fine art   Fotografiya_kak...   Hài hoà   HenriCartier-Bresson   Hình dạng   Hình thù   Hình thức   Hình tượng   Hội hoạ   Karl Bryullov   Kết cấu   KhoảnhKhắcQuyếtĐịnh   Không gian   Không gian âm   Không gian ảnh   Kiếp luân hồi   Lapin   Lee Miller   Leica   Liên kết   Liên tưởng   Lomo   Lưu niệm   Mặt phẳng ảnh   Mặt phẳng bẹt   Màu sắc   Miller   Miuka   Năng khiếu   Não bộ   Ngẫu nhiên   Nhận biết   Nhận thức   Nhịp điệu   Nội dung   Nóng và lạnh   Phân tích ảnh   Phối cảnh   Phông nền   Phóng sự   Phục hưng   Phylosophy   Psychology   Rangefinder   Raphael   Repin   Rê-pin   Rudolf Arnheim   RudolfArnheim   Sắc đẹp   Sắc độ   Sân khấu   Sành điệu   Sắp xếp   SevenPlusMinusTwo   Sống-Chết   Sự kiện   SusanSontag   Tam giác   Tâm lý   Tâm tưởng   Thể loại   Thị giác   Thơ ca   Thoát xác   Thống nhất   Thông tin   Tính đơn thời   Tình huống   Tính ngẫu nhiên   Tinh tế   Tính trong suốt   Tính tư liệu   Toàn vẹn   Tổng quát   Trí huệ   Trí nhớ   Trời và đất   Trọng âm   Truyền thông   Tư duy   Tương cỡ   Tương tác   Tưởng tượng   Tương tỷ   Tỷ lệ   Tỷ lệ vàng   Uyển chuyển   Vần điệu   Vô hình   Werner Bischof   Ý thức  

Page 5 of 16