Nhiếp ảnh như một mê cung, luôn luôn lừa người cầm máy cũng như khán giả của anh ta, bởi vì mọi đường thẳng hướng tới sắc màu của ánh sáng, — đều là ngõ cụt. Chỉ một lần lạc lối, sẽ rất khó để quay lại, thậm chí, không bao giờ có thể làm lại. Luẩn quẩn đi tìm điểm sáng của đam mê, nhiếp ảnh gia có đủ thời gian hay không, hay lại quay về điểm xuất phát của một tờ giấy trắng? Điều đó không quan trọng. Liên tục đi tìm cái đẹp — đó cũng chính là cái đẹp.
MiukaFoto 
(born in 1972)


PHÂN TÍCH ẢNH. BÀI MỘT.

Chúng ta cùng thảo luận những ví dụ điển hình về mổ xẻ ảnh, để nhất trí một điều: những nhận định và mô tả dài dòng, thường thấy nhất, — chỉ đánh lạc hướng vấn đề. Hầu như luôn luôn chỉ cần đúng vài từ là đủ, nếu gói gọn trong một bức ảnh cụ thể, chứ không lan man về đối tượng ảnh. Sau đó chúng ta sẽ cố gắng lập ra một quy luật phân tích chung, và dựa vào đó, nhìn nhận mọi bức ảnh đang ngập tràm trên Facebook. Có thể đúng, có thể chưa đúng lắm, nhưng khó chứng minh được ý tưởng này là sai.




BẢN CHẤT CỦA NHIẾP ẢNH

Sự nhận thức một hình ảnh nhiếp ảnh được ước lệ vào cơ cấu có bản chất kỹ thuật của nó. Người ta thường quy đổi đặc thù của nhiếp ảnh sang tính tư liệu và tính chân thật, ngầm hiểu, hình ảnh nhiếp ảnh là kết quả của một quá trình vật lý - hoá học (có vẻ như) thiếu sự tác động của con người, và thế là nó, hình ảnh này, (có vẻ như) có một tính khách quan triệt để, bất tiếp cận trong bất kỳ một phương pháp nào khác của hình ảnh thực tại. (Trong phần tiếp theo, chúng ta sẽ cùng xem xét ý nghĩa của những «có vẻ như» này.)




NHIẾP ẢNH NHƯ MỘT BỐ CỤC

Bố cục — đó là cuộc đời của hình ảnh, không phụ thuộc vào vật ảnh. Đó là cuộc đối thoại ở bên trong, được thảo luận bởi các ảnh tử, cuộc đối thoại không được nghe thấy, và không phải với ai cũng được nhìn thấy. Hình ảnh có tính bố cục là một cơ thể sống, có thể phá bỏ nó, nếu một cái gì đó bị di chuyển hoặc buông bỏ hẳn đi.




FOTOGRAFIYA KAK... ALEKSANDR LAPIN.

Kharkiv, Ukraine, 2010. Tôi, như thường lệ, lang thang vào hiệu sách. Tôi hay quan tâm đến các ấn phẩm tin học, điện toán, có nghĩa, những thứ chính xác và khô khan. Khi đó, tôi đã sở hữu một chiếc máy ảnh vượt trội về công nghệ vào thời đó — Canon EOS 5D mark II. Tôi sướng lắm, bởi vì chụp cái gì cũng biến thành một thứ khác, ảo diệu, khác xa với đời thường của thị giác. Nhưng được một thời gian, như một đứa trẻ lạc lõng bước những bước đầu tiên vào cuộc đời yêu ảnh, tôi không biết chụp gì nữa, có nghĩa, không biết phải nhìn như thế nào. Thật may mắn, tôi tìm được quyển sách này. Xin giới thiệu tới bạn ảnh gần xa lời tựa của nó, năm mươi ba khổ chữ, — mà suốt bẩy năm tôi chưa bao giờ đọc hết — do — toàn bị ngủ gật giữa chừng. Xin nghiêng mình cảm tạ tới tác giả Aleksandr Lapin — nhiếp ảnh gia, nhà giáo, nhà nghiên cứu nghệ thuật, một tượng đài kiến thức của đời tôi. Con xin gửi tới Thầy một khoảnh khắc hoài nhớ nghiêm trang, dù chưa một lần gặp Thầy ở cõi đời tạm tận. Thưa thầy, chiếc 5D2 con đã bán rồi!




TRỚ TRÊU

Trong văn học, âm nhạc, hay các nghệ thuật hiện đại khác, đỉnh điểm được đẩy lên sau một quá trình nhận thức dài. Trong nghệ thuật biểu hình, việc nhận thức lại thường được bắt đầu từ đỉnh điểm. Trong bức tranh «Ivan Grozny giết con», trước hết chúng ta nhận ra điểm cao trào của tấm kịch, và chỉ sau đó, lần theo các chi tiết — chiếc ghế bị lật, vũng máu — chúng ta dường như mới quay ngược lại với thời gian.




ĐƯỜNG NÉT CỦA SẮC ĐẸP

Những nét lượn nhẹ nhàng — thường được nhận thức là những đường đẹp nhất. Được cho rằng, chúng kích thích một cơ quan nào đó trong não bộ của chúng ta, gây ra cảm giác mơ hồ về các đường cong trên cơ thể người. Nhưng nếu cứ tiếp tục uốn về một hướng, thì ở kết quả, chúng ta sẽ nhận được một vòng tròn, nhiều khi là khép kín. Cái gì khép kín thì đều ít nhiều gây nên trạng thái tâm lý hình chữ O (bế). Nếu ý tưởng này được coi là đúng, vậy thì đường của cái đẹp phải uốn về hai phía hay sao? Đường cong hình chữ S, từ giữa thế kỷ thứ XVIII đã được ghi chép trong một cuốn sách — như một biểu tượng của sắc đẹp.




HAI VIỆN BẢO TÀNG

Những bức ảnh xuất sắc có số lượng lớn hơn rất nhiều so với con số các nhiếp ảnh gia xuất sắc. Chúng ta tiến tới tượng đài Henri Cartier-Bresson và hỏi: «Tất cả các tác phẩm của một nhiếp ảnh gia xuất sắc đều là xuất sắc?». Ông ta trả lời: Hoàn toàn không! Tôi có rất nhiều ảnh xấu, nhưng đơn giản là tôi không cho khán giả xem!



1.618   Âm dương   Âm nhạc   AndréKertész   Ánh sáng   Ảo ảnh   B&W   Bè nhóm   Bố cục   Bóng đổ   Cái đẹp   Cái nhìn mù   Cân bằng   Cao trào   Chân dung   Chất liệu   Chụp mù   chút-chút   Chuyển động   Cơ thể sống   Dấu hiệu   Đối xứng   Dư thừa thông tin   Đường chéo   Đường dẫn   Fine art   Fotografiya_kak...   Hài hoà   HenriCartier-Bresson   Hình dạng   Hình thù   Hình thức   Hình tượng   Hội hoạ   Karl Bryullov   Kết cấu   KhoảnhKhắcQuyếtĐịnh   Không gian   Không gian âm   Không gian ảnh   Kiếp luân hồi   Lapin   Lee Miller   Leica   Liên kết   Liên tưởng   Lomo   Lưu niệm   Mặt phẳng ảnh   Mặt phẳng bẹt   Màu sắc   Miller   Miuka   Năng khiếu   Não bộ   Ngẫu nhiên   Nhận biết   Nhận thức   Nhịp điệu   Nội dung   Nóng và lạnh   Phân tích ảnh   Phối cảnh   Phông nền   Phóng sự   Phục hưng   Phylosophy   Rangefinder   Raphael   Repin   Rê-pin   Rudolf Arnheim   RudolfArnheim   Sắc đẹp   Sắc độ   Sân khấu   Sành điệu   Sắp xếp   SevenPlusMinusTwo   Sống-Chết   Sự kiện   Tam giác   Tâm lý   Tâm tưởng   Thể loại   Thị giác   Thơ ca   Thoát xác   Thống nhất   Thông tin   Tính đơn thời   Tình huống   Tính ngẫu nhiên   Tinh tế   Tính trong suốt   Tính tư liệu   Toàn vẹn   Tổng quát   Trí huệ   Trí nhớ   Trời và đất   Trọng âm   Truyền thông   Tư duy   Tương cỡ   Tương tác   Tưởng tượng   Tương tỷ   Tỷ lệ   Tỷ lệ vàng   Uyển chuyển   Vần điệu   Vô hình   Werner Bischof   Ý thức  

Page 4 of 12