Nhiếp ảnh như một mê cung, luôn luôn lừa người cầm máy cũng như khán giả của anh ta, bởi vì mọi đường thẳng hướng tới sắc màu của ánh sáng, — đều là ngõ cụt. Chỉ một lần lạc lối, sẽ rất khó để quay lại, thậm chí, không bao giờ có thể làm lại. Luẩn quẩn đi tìm điểm sáng của đam mê, nhiếp ảnh gia có đủ thời gian hay không, hay lại quay về điểm xuất phát của một tờ giấy trắng? Điều đó không quan trọng. Liên tục đi tìm cái đẹp — đó cũng chính là cái đẹp.
MiukaFoto 
(born in 1972)


TẠI SAO MỘT SỐ ÂM THANH LẠI HOÀ QUYỆN VỚI NHAU?

Có bao giờ bạn chợt nghĩ, tại sao một số nốt nhạc nào đó lại hợp với nhau hơn so với những nốt khác? Tần số sóng âm của chúng có liên quan gì đến nhau? Tại sao các nốt của một âm thức lại vang lên «bùi tai»? Tại sao «mùi mẫn» lại là cảm giác khi chúng ta nghe thấy những nốt trong thành phần của một hợp âm?




Tai và mắt, chúng khác gì nhau?

Mắt thấy, tai nghe — nếu câu chuyện chỉ có thế, thì thật là nhạt nhẽo. Ba mươi ngàn một bát phở gà, nước dùng tái chế lần thứ n, trong giờ thứ n+1 của một ngày mưu sinh. Cô bán hàng thất thểu đứng trước mười con gà đã luộc sẵn chổng bụng lên trời. Chiểc bàn nhựa không còn gì ngoài ống đũa và lọ xì dầu đã cạn hơn nửa. Vị khách — kẻ đã được sinh ra và bắt buộc phải sống — vẫn thấy nhạt nhẽo.



Page 3 of 3