Nghệ thuật — đó là khi biết cách làm ra một thứ gì đó từ không có gì và bán nó.
Frank Vincent Zappa 
(1940 - 1993)


PHẢN ỨNG TRƯỚC MÀU SẮC

Việc màu sắc chứa đựng trong mình nhiều sự biểu cảm, không gây bất cứ một nghi ngờ nào. Trong lịch sử của khoa học, đã từng có những thử nghiệm ghi chép những thuộc tính tâm trạng của những màu sắc khác nhau và đưa ra một số kết luận tương đối về việc sử dụng chúng trong các văn hóa. Nhưng các học thuyết lần lượt nối đuôi nhau xuất hiện đã không giải thích được bản chất của những hiện tượng này. Có một nhận định rất được phổ biến, cho rằng sự biểu cảm của màu sắc được dựa trên cơ sở liên tưởng. Người ta công bố rằng, màu đỏ dường như kích thích, bởi vì nó gợi cho chúng ta nghĩ đến các hiện tượng có liên quan tới lửa, máu và cách mạng. Màu xanh lá khơi dậy trong chúng ta ý niệm về tác động tươi mới của thiên nhiên, còn, chẳng hạn, màu xanh lam gọi ra từ chúng ta cảm xúc tiếp cận với nước lạnh.




Andre Kertesz

Andre Kertesz là người Do Thái - theo huyết thống, người Hung – theo nơi sinh, người Pháp – theo tâm hồn, người Mỹ – theo phong cách sống. Ông là NHIẾP ẢNH GIA với tên tuổi lừng lẫy địa cầu, và thậm chí còn hơn thế. Sự nổi tiếng của ông đã vượt ra ngoài giới hạn của hành tinh và chinh phục Vũ Trụ. Miệng núi lửa trên sao Thủy Ngân được gọi theo tên ông. Andre Kertesz — kinh điển của kinh điển, xứng đáng như người sáng lập ra chủ nghĩa siêu thực trong nhiếp ảnh. Ông là người đầu tiên trong lịch sử nghệ thuật được quyền mở triển lãm cá nhân ở Paris. Nhiếp ảnh gia sống lưu vong trên đất Mỹ đã buộc nước sở tại phải tin rằng, nhiếp ảnh – đó không phải là một nghề, cũng không phải mưu đồ bắt chước hội họa, mà là nghệ thuật. Nước Mỹ đã tin vào điều này, và sau đó thuyết phục cả thế giới. Kertesz — một nhiếp ảnh gia thực sự xuất sắc, với ngôn ngữ hình ảnh riêng của mình, nguyên tắc thẩm mỹ và bí mật vốn có của tất cả các bậc thầy vĩ đại. Những bức tranh đường phố Paris sau chiến tranh, những thân hình méo mó một cách siêu thực của các người mẫu, cái dĩa nổi tiếng gác trên đĩa ăn, cái kính của Mondrian – quá quen thuộc đối với hàng nghìn người yêu nhiếp ảnh và các chuyên gia chụp ảnh (theo https://phototour.pro).




HÌNH DẠNG VÀ MÀU SẮC

Nói một cách máy móc, một hình dạng bất kỳ của vật thể, khi được tiếp nhận bằng thị giác, thì đều được tạo ra bởi ánh sáng và màu sắc. Các biên giới tạo thành đường nét của đồ vật, — được xác định bởi khả năng của mắt khi nó phân biệt những không gian ánh sáng và không gian màu sắc khác nhau. Sự chiếu sáng và tối dần — những yếu tố quan trọng trong tạo dựng khối nối — được chiết xuất ra từ chính một nguồn sáng. Thậm chí trong những bức vẽ đồ họa, các đường nét có thể quan sát được, chỉ vì sự khác nhau về ánh sáng và màu sắc giữa mực và giấy. Hơn nữa, nếu nói đúng về đường nét và màu sắc, chúng là những hiện tượng khác nhau. Đường tròn và đường gấp khúc — đó hoàn toàn là quan hệ đặc thù độc lập của màu sắc và bóng, nhờ có điều đó mà chúng được nhận thức. Đĩa xanh lục trên nền vàng cũng có chính hình dạng tròn y hệt như cái đĩa đỏ trên nên xanh lam (hình 1), còn tam giác đen trên nền trắng sẽ được nhận thức y hệt như tam giác trắng trên nền đen (hình 2).




ÁNH SÁNG TRONG NGHỆ THUẬT ĐƯƠNG ĐẠI

Kinh nghiệm nhận thức về sự chiếu sáng, được đề xuất, như tôi đã nói trước đây, là sự phân tách, mà thông qua đó dáng vẻ bề ngoài của sự vật được nhìn thấy như một hỗn hợp từ sự rực rỡ và sắc màu của chính sự vật, hoà trộn với độ rực rỡ và sắc màu nhận được từ nguồn sáng. Tôi cũng đã chỉ ra rằng, sự khác biệt này được thực thi thông qua con đường tâm lý, khi nó dẫn dắt tới một mẫu hình đơn giản hơn. Chất kích thích quang học mà võng mạc của mắt tiếp nhận được từ một điểm bất kỳ của tầm nhìn, bởi thế, không bị phân chia. Nó chỉ có một giá trị liên hợp của độ rực rỡ và màu sắc.




LEICA: HUYỀN THOẠI HAY THỰC TẠI?

Vào thời tôi còn chụp phim, khi con gái lớn của tôi còn nhỏ, chúng tôi đã chơi một trò như sau: tôi bày một đống slide lên mặt bàn sáng sủa và nói bé chọn ra những bức thích nhất. Ngoài một số trường hợp hãn hữu, cô bé đã chọn ra chính xác những bức ảnh được chụp bằng ống kính Leica-M, hoặc bằng ống kính Carl Zeiss. Có vẻ như, ở chúng có một điều gì đó đặc biệt, khiến cho một bé gái chín tuổi chưa được tiếp cận nhiều với nhiếp ảnh cũng có thể nhập hồn. Tôi cũng nhận ra sự khác biệt này, hơn nữa, thậm chí tôi có thể phân biệt được Leica với Zeiss. Tuy nhiên, tôi đã mất mười năm để làm cho ra lẽ, điều gì là nguyên nhân khiến những bức ảnh chụp bằng ống kính Leica trở thành “đặc biệt” khi so sánh với các bức ảnh được chụp bằng các ống kính khác.




KHI HỘI HỌA BỎ QUA SỰ CHIẾU SÁNG

Trong cuộc sống thường nhật, ánh sáng phục vụ chúng ta như một chỉ số của không gian, nhưng, như một nguyên tắc, không được nhận thức như một hiện tượng thị giác, hoặc ít nhất, không được coi là một tính chất không thể tách rời của thế giới sự vật. Không đáng ngạc nhiên khi ở các giai đoạn đầu phát triển của các loại hình nghệ thuật được tiếp nhận bằng thị giác, ánh sáng không được thể hiện. Trong các bức tranh của trẻ con, tỷ lệ độ sáng chỉ để nhấn mạnh sự khác biệt có mặt ở chính sự vật. Mái tóc tối sắc chỉ để làm nổi bật một sắc độ sáng của khuôn mặt.




BIỂU TƯỢNG CỦA ÁNH SÁNG

Trong nghệ thuật của thời tiền Phục Hưng, sự chiếu sáng, theo bản chất, là phương tiện để mô hình hoá tính nổi khối. Thế gian sáng sủa, vạn vật khoe hình, và bóng được áp dụng để đạt được hiệu quả tròn trịa. Ngay từ đầu, một ý tưởng hoàn toàn khác được nhận thấy trong siêu phẩm «Bữa tối cuối cùng» của Leonardo da Vinci. Heinrich Wölfflin đã gọi Leonardo da Vinci là nhà sáng lập ra phương pháp phân bố bóng sáng. Trong bức tranh này, ánh sáng tràn tới theo một hướng xác định vào một căn phòng tối. Điều đó đạt được bằng cách tạo ra những vệt sáng trên mỗi một nhân vật, trên mặt bàn và trên tường. Hiệu ứng đang nói tới còn được sử dụng triệt để trong một số tác phẩm của Caravaggio, dường như hướng thị giác tới những bóng đèn pha công suất cao của thế kỷ XX. Ánh sáng cường kích như thế làm không gian sống lại theo một chuyển động rõ ràng. Đôi khi nó cũng phá vỡ tính toàn vẹn của các hình thể, khi đưa vào một bề mặt các đường phân cách với bóng tối. Nó định hướng cảm nhận thị giác, làm biến dạng hình thức quen thuộc một cách đùa cợt, và kích thích bằng tương phản mạnh. Ở đây có chỗ để so sánh với các bộ phim Hollywood, bởi vì ở cả hai nơi, hiệu ứng của các tia sáng rực rỡ, sự nhảy múa của bóng tối, bí mật của bóng mờ thúc đẩy «triệt hạ» thần kinh, chứ không phải giá trị sâu sắc của ánh sáng.



1.618   Âm dương   Âm nhạc   AndréKertész   Ánh sáng   Ảo ảnh   B&W   Bè nhóm   Bố cục   Bóng đổ   Cái đẹp   Cái nhìn mù   Cân bằng   Cao trào   Chân dung   Chất liệu   Chụp mù   chút-chút   Chuyển động   Cơ thể sống   Dấu hiệu   Đối xứng   Dư thừa thông tin   Đường chéo   Đường dẫn   Fine art   Fotografiya_kak...   Hài hoà   HenriCartier-Bresson   Hình dạng   Hình thù   Hình thức   Hình tượng   Hội hoạ   Karl Bryullov   Kết cấu   KhoảnhKhắcQuyếtĐịnh   Không gian   Không gian âm   Không gian ảnh   Kiếp luân hồi   Lapin   Lee Miller   Leica   Liên kết   Liên tưởng   Lomo   Lưu niệm   Mặt phẳng ảnh   Mặt phẳng bẹt   Màu sắc   Miller   Miuka   Năng khiếu   Não bộ   Ngẫu nhiên   Nhận biết   Nhận thức   Nhịp điệu   Nội dung   Nóng và lạnh   Phân tích ảnh   Phối cảnh   Phông nền   Phóng sự   Phục hưng   Phylosophy   Rangefinder   Raphael   Repin   Rê-pin   Rudolf Arnheim   RudolfArnheim   Sắc đẹp   Sắc độ   Sân khấu   Sành điệu   Sắp xếp   SevenPlusMinusTwo   Sống-Chết   Sự kiện   Tam giác   Tâm lý   Tâm tưởng   Thể loại   Thị giác   Thơ ca   Thoát xác   Thống nhất   Thông tin   Tính đơn thời   Tình huống   Tính ngẫu nhiên   Tinh tế   Tính trong suốt   Tính tư liệu   Toàn vẹn   Tổng quát   Trí huệ   Trí nhớ   Trời và đất   Trọng âm   Truyền thông   Tư duy   Tương cỡ   Tương tác   Tưởng tượng   Tương tỷ   Tỷ lệ   Tỷ lệ vàng   Uyển chuyển   Vần điệu   Vô hình   Werner Bischof   Ý thức  

Page 2 of 12