Bất kỳ sự diễn giải nào cũng là chủ quan, và bạn không thể làm khác được. Tất cả chỉ nằm ở chỗ, những tương đồng hay tương phản đang tồn tại trong hình ảnh có gợi nổi một hướng nhìn thực sự đáng kể, một cú hích đủ tầm cho lập luận hay không (hình thức có nội dung), hay là chẳng có định hướng nào hết, và mạnh ai người ấy nhìn, họ nhìn những điều họ muốn (hoặc chẳng nhìn thấy cái gì cả). Một hình thức như thế trong sự phụ thuộc vào khán giả có thể có một nội dung ngẫu nhiên, và điều đó có nghĩa — không có nội dung nào cả.
Aleksandr Lapin 
(1945 - 2012)


HÒA ÂM. CÓ NÊN BẮT ĐẦU TÌM HIỂU?

Âm nhạc - món quà vô giá của tạo hóa đã và đang ban tặng cho con người. Từ lúc còn là bào thai, tuy thị giác chưa được kích hoạt, nhưng đứa bé đã biết cảm nhận về âm thanh nói chung và âm nhạc nói riêng. Người ta cho rằng, thẩm âm (thẩm mỹ âm nhạc) của một con người là do Trời cho. Điều đó có đúng không? Câu hỏi chỉ có một, còn câu trả lời, - mỗi người tự tìm thấy cho mình. Nhưng điều sau đây là đúng trong mọi trường hợp: ai cũng đã, đang và sẽ có những bản nhạc mà họ thích. Nếu bỏ qua tính chủ quan về ca từ, một dạng văn học được tích hợp vào âm nhạc, thì lý giải về điều này như thế nào? "Cần gì câu trả lời, cứ thích là được!" - ai đó sẽ nghĩ như vậy, và người đó đúng theo cách của mình. Nhưng những người còn lại, những bạn yêu nhạc, luôn luôn muốn tìm sự giải thích cho những điều gây cho họ ngạc nhiên.



Page 1 of 1