Bất kỳ sự diễn giải nào cũng là chủ quan, và bạn không thể làm khác được. Tất cả chỉ nằm ở chỗ, những tương đồng hay tương phản đang tồn tại trong hình ảnh có gợi nổi một hướng nhìn thực sự đáng kể, một cú hích đủ tầm cho lập luận hay không (hình thức có nội dung), hay là chẳng có định hướng nào hết, và mạnh ai người ấy nhìn, họ nhìn những điều họ muốn (hoặc chẳng nhìn thấy cái gì cả). Một hình thức như thế trong sự phụ thuộc vào khán giả có thể có một nội dung ngẫu nhiên, và điều đó có nghĩa — không có nội dung nào cả.
Aleksandr Lapin 
(1945 - 2012)


CHƯƠNG I - HARMONIA

Phần thứ nhất nói đến hàng loạt các thái cực quan trọng nhất của hòa âm: bản thân khái niệm hòa âm, sự hoạt động của nó trong sóng âm (sự phân cấp của cộng hưởng và nghịch triệt), các khái niệm cấu trúc cơ bản của hòa âm trong triển khai tạm thời (theo thang âm ngang) và trong đồng thời (theo đường thẳng đứng — hợp âm), các yếu tố chuyển động trong triển khai tạm thời (sự không nhất quán tuyến tính; trong hòa âm — các âm thanh bất hợp âm), sự xuất hiện của hiện tượng hòa âm nhiều bè (các trụ cột hòa âm chủ đạo — trạm trú hòa âm), tác động của các bất ổn định tuyến tính trong mô đa thanh (chỉnh giọng).




PITHAGORAS — CHƯA HẲN ĐÃ ĐÚNG!

Các nhạc sỹ cổ xưa chưa hề có khái niệm gì về tần số, nhưng đã phân biệt được sự đồng thuận, tính kỷ luật, nét hài hoà của các âm thanh bên trong một quãng tám. Âm thanh đầu tiên, — họ tiếp nhận như một đơn vị, và tất cả các âm thanh sau đó được tính toán như một mối quan hệ của mỗi một âm thanh tới âm thanh trước đó. Khoảng cách giữa âm đầu tiên và âm thứ hai là một loại đơn vị, và được áp đặt bằng một tên gọi — một cung (tông, tone, hãy gọi theo cách mà bạn thích). Nếu giảm âm thứ hai, và tăng âm thứ nhât (chút chút), thì ở giữa chúng có thể tìm ra một âm thanh mới có khoảng cách tới mỗi âm thanh kia bằng một nửa đơn vị.



Page 1 of 1