Nhiếp ảnh như một mê cung, luôn luôn lừa người cầm máy cũng như khán giả của anh ta, bởi vì mọi đường thẳng hướng tới sắc màu của ánh sáng, — đều là ngõ cụt. Chỉ một lần lạc lối, sẽ rất khó để quay lại, thậm chí, không bao giờ có thể làm lại. Luẩn quẩn đi tìm điểm sáng của đam mê, nhiếp ảnh gia có đủ thời gian hay không, hay lại quay về điểm xuất phát của một tờ giấy trắng? Điều đó không quan trọng. Liên tục đi tìm cái đẹp — đó cũng chính là cái đẹp.
MiukaFoto 
(born in 1972)


PITHAGORAS — CHƯA HẲN ĐÃ ĐÚNG!

Các nhạc sỹ cổ xưa chưa hề có khái niệm gì về tần số, nhưng đã phân biệt được sự đồng thuận, tính kỷ luật, nét hài hoà của các âm thanh bên trong một quãng tám. Âm thanh đầu tiên, — họ tiếp nhận như một đơn vị, và tất cả các âm thanh sau đó được tính toán như một mối quan hệ của mỗi một âm thanh tới âm thanh trước đó. Khoảng cách giữa âm đầu tiên và âm thứ hai là một loại đơn vị, và được áp đặt bằng một tên gọi — một cung (tông, tone, hãy gọi theo cách mà bạn thích). Nếu giảm âm thứ hai, và tăng âm thứ nhât (chút chút), thì ở giữa chúng có thể tìm ra một âm thanh mới có khoảng cách tới mỗi âm thanh kia bằng một nửa đơn vị.



Page 1 of 1