Bất kỳ sự diễn giải nào cũng là chủ quan, và bạn không thể làm khác được. Tất cả chỉ nằm ở chỗ, những tương đồng hay tương phản đang tồn tại trong hình ảnh có gợi nổi một hướng nhìn thực sự đáng kể, một cú hích đủ tầm cho lập luận hay không (hình thức có nội dung), hay là chẳng có định hướng nào hết, và mạnh ai người ấy nhìn, họ nhìn những điều họ muốn (hoặc chẳng nhìn thấy cái gì cả). Một hình thức như thế trong sự phụ thuộc vào khán giả có thể có một nội dung ngẫu nhiên, và điều đó có nghĩa — không có nội dung nào cả.
Aleksandr Lapin 
(1945 - 2012)


CHƯƠNG II - THUẬN ÂM VÀ NGHỊCH ÂM (P1).

Chương hai nói về bản chất của thuận âm và nghịch âm trong các khía cạnh nhận thức khác nhau: toán học, vật lý, sinh lý, tâm lý. Phần 1 bàn cụ thể về các khía cạnh này. Để tăng mức độ hình dung thực tế, dịch giả đưa thêm các ví dụ về âm vang của các quãng thuận âm và nghịch âm khi chơi trên đàn guitar. Tuy nhiên, bạn đọc có thể thực tập trên các nhạc cụ khác nhau như piano hay thậm chí ukulele.




Tai và mắt, chúng khác gì nhau?

Mắt thấy, tai nghe — nếu câu chuyện chỉ có thế, thì thật là nhạt nhẽo. Ba mươi ngàn một bát phở gà, nước dùng tái chế lần thứ n, trong giờ thứ n+1 của một ngày mưu sinh. Cô bán hàng thất thểu đứng trước mười con gà đã luộc sẵn chổng bụng lên trời. Chiểc bàn nhựa không còn gì ngoài ống đũa và lọ xì dầu đã cạn hơn nửa. Vị khách — kẻ đã được sinh ra và bắt buộc phải sống — vẫn thấy nhạt nhẽo.



Page 1 of 1