«Sự phân tách chất liệu ra thành chất ảnh dẫn đến sự thống nhất của mỗi chất ảnh, đến một sự o bế trong quan hệ của tất cả các sự vật hoặc các phần tử của một sự vật bên trong chất ảnh. Trong kết quả của sự thống nhất nội vi này, các quan hệ giữa các sự vật hay trong chính sự vật — giữa các phần tử — được sắp xếp lại. Các sự vật có khả năng biến dạng.»
Yury Tynyanov 
(1894 - 1943)


CẶP ĐÔI HOÀN HẢO

Khi kết hợp một số màu nhất định sẽ tạo ra một màu mất sắc: đen, xám, trắng. Nếu như tương ứng chọn ra hai màu hoặc một nhóm ba màu, chúng ta cũng nhận được kết quả tương tự. Khi tất cả các sắc màu của quang phổ ánh sáng ban ngày được thu hợp lại cùng nhau, thì chúng sẽ tạo ra một hỗn hợp màu tiêu sắc. Sự kết hợp của các màu có thể có vị thế trong hai phương án, được biết đến với tên gọi «trộn màu cộng hợp» và «trộn màu bù trừ». Trộn màu cộng hợp sẽ đạt được khi các tia màu đa dạng được chiếu lên một và chỉ một điểm của màn hình, hoặc, khi các điểm sắc tố trên vải vẽ được đặt gần nhau đến nỗi, chúng hoà lẫn vào nhau trong nhận thức. Trong các thực nghiệm tâm lý, phép trộn màu cộng hợp có thể đạt được dễ dàng theo cách sau đây. Một vài múi màu khác nhau được xếp kín vào đĩa tròn. Sau đó người ta dùng động cơ để quay đĩa này với một vận tốc quay lớn. Nếu khi đó các màu được cộng hợp sao cho ở kết quả chúng ta nhận được màu trắng hoặc xám, thì có thể nói, chúng bổ sung cho nhau.




CÁC QUY TẮC PHA MÀU

Các pha trộn nhận thức được của màu sắc được chia làm ba nhóm: các màu nằm giữa đỏ và lam, lam và vàng, vàng và đỏ. Trong giới hạn của mỗi nhóm này cần phân biệt sự pha màu, khi hai màu căn bản nằm trong trạng thái cân bằng, với sự pha màu, khi một trong hai sắc màu căn bản giữ vai trò thống trị. Nếu vì mục đích thuận tiện và đơn giản mà loại bỏ những sắc màu bổ sung nhận được khi kết hợp thêm với đen và trắng, chẳng hạn như các sắc nâu khác nhau, chúng ta sẽ nhận được một hệ thống tính đến chín pha trộn cơ bản.




CÁC NGUYÊN TỐ CỦA GAM MÀU

Chúng ta đang biết điều gì về cú pháp màu sắc, có nghĩa về các tính chất nhận thức cho phép các màu sắc đa dạng tương tác với nhau? Trước hết, cái gì được gọi là các đơn vị cơ bản của bố cục màu sắc và số lượng của chúng là bao nhiêu? Gam màu đã thân thuộc với chúng ta từ phân tích quang phổ ánh sáng mặt trời. Độ sáng và độ no của màu sắc cũng tạo thành các gam thay đổi uyển chuyển từ mức thấp nhất đến mức cao nhất của những chất lượng đó. Số lượng cực đại của các sắc xám nằm trong thang độ này giữa các màu trắng và đen mà một người bình thường có thể phân biệt, theo một số nghiên cứu đã được đúc kết, — đạt tới 200. Cũng đáng để đánh dấu rằng, con số các sắc màu khác nhau trong dải màu thuần tuý giữa hai màu cận biên — tím và đỏ tía — ít hơn rõ rệt, và bằng loanh quanh 160.




CÁC VÀNH ĐAI HÀI HOÀ

Trong các loại hình nghệ thuật thị giác, chất lượng biểu cảm là yếu tố quan trọng, nhưng không phải là đối tượng duy nhất trong nghiên cứu màu sắc. Song song với điều này, cần nghiên cứu, cái gì có thể được gọi là cú pháp của bố cục màu sắc, là một trong số những quy luật của tổ chức kết cấu. Các hoạ sỹ cảm nhận được các quy luật này một cách tinh tế đáng ngạc nhiên, đã làm theo bản năng ở một mức độ lớn, chứ không chạy theo các luật lệ cứng nhắc. Có thể phán xét về điều đó dựa theo các nhận xét nhỏ giọt của họ được lưu giữ trong các công trình và ghi chép còn sót lại.




MÀU SẮC ƯA THÍCH

Các nghiên cứu trong lĩnh vực này đã được tiến hành, theo cách cơ bản, với những màu thường làm cho người ta thích. Một phần, điều đó được giải thích bằng sự thú vị trong các nghiên cứu các đại diện nhân chứng làm trong ngành công nghiệp nhẹ, còn một phần khác là vì, phần lớn các công việc trong cái được gọi là thẩm mỹ thực nghiệm vẫn còn đang dựa vào một hình dung, cho rằng chức năng cơ bản của nghệ thuật — khiến cho người ta thoả mãn và thư giãn. Để đạt được sự hiểu biết nghệ thuật ở một mức nào đó, có lẽ, có thể cần chấp nhận quan điểm, rằng nghệ thuật, cũng như tất cả những thứ đáp ứng nhu cầu của chúng ta, tạo nên cảm xúc hả hê, và nhiệm vụ của các bạn nằm ở chỗ, làm sao để trả lời các câu hỏi sau: những đòi hỏi này có nghĩa là gì và bằng cách nào mà chúng được đáp ứng? Liên quan đến các vấn đề đang được xem xét, chúng ta cần biết, khán giả nhìn thấy gì, khi họ nhìn vào các màu sắc đa dạng, và một thông tin như thế có thể làm cho mong muốn và đòi hỏi của họ được thoả mãn hay không.




BIỂU CẢM CỦA MÀU SẮC

Như đã thấy, tất cả mọi người đều đồng ý rằng, các màu sắc được phân biệt theo sự biểu cảm đặc thù của chúng. Để chứng minh điều này, người ta đã tiến hành không ít thực nghiệm. Ghi chép sống động và tươi sáng về các màu sắc cơ bản, mà Goethe đã thiết lập, cho đến thời điểm hiện tại đang là nguồn trích dẫn tốt nhất. Các bài luận của ông, viết riêng cho phân tích các sắc màu cơ bản, thể hiện ý kiến và ấn tượng chỉ của một con người, nhưng lại được bày tỏ qua bờ môi của một nhà thơ biết cách diễn đạt những gì ông nhìn thấy. Cũng có phần nào đó về diễn giải vấn đề sự biểu cảm của màu sắc thông qua những lý lẽ thuyết học, — được Kandinsky¹ đóng góp, mặc dù các nhận định số đông của ông mang tính cách không mạch lạc. Những quan sát ngẫu nhiên về tác động của các màu sắc đa dạng từ môi trường xung quanh tới con người đã từng được tìm cách thuyết phục bởi các họa sỹ trang trí, các họa sỹ thiết kế và các bác sỹ trị liệu. Tất cả những quan sát này được tóm tắt trong ví dụ về «một người Pháp dí dỏm», anh ta, như Goethe đã nói, cho rằng, âm giọng trò chuyện với vợ đã thay đổi tùy thuộc vào việc cô ấy chọn bộ màu nào để trang trí căn phòng của anh ấy.




NÓNG VÀ LẠNH

Hầu như chưa có bất kỳ nỗ lực nào tốt hơn để phân nhóm sự biểu cảm của các màu sắc khác nhau thành những tiêu chí chung, hơn là «nóng» và «lạnh». Sự khác nhau giữa màu nóng và màu lạnh, dĩ nhiên, chỉ là chung chung nhất. Các họa sỹ thường xuyên sử dụng những khái niệm này. Các sách vở thường trích dẫn lý thuyết về màu sắc. Nhưng những nhận xét ngắn gọn về vấn đề này, dựa trên những ấn tượng chủ quan của chính các tác giả, lại không đưa ra bất cứ tài liệu nào có thể thỏa mãn thuyết tâm lý. Các quan sát thực nghiệm của Ollesch về chủ đề này, như có thể bàn luận theo các trích dẫn ngắn gọn của ông, đã dẫn đến một thực trạng không mấy thuyết phục trong kết quả. Có thể, trong các điều kiện đã có, tôi xin phép trình bày ý tưởng của mình. Nó chưa được kiểm tra thông qua con đường thực nghiệm và có thể, vì thế, có vẻ như không đáng tin cậy, nhưng nhờ vào đó, các nhà nghiên cứu sẽ nhận được ít nhất là mục tiêu để sẽ có thể chỉ đạo mũi tên chỉ trích của họ.



1.618   Âm dương   Âm nhạc   AndréKertész   Ánh sáng   Ảo ảnh   B&W   Bè nhóm   Bố cục   Bóng đổ   Cái đẹp   Cái nhìn mù   Cân bằng   Cao trào   Chân dung   Chất liệu   Chụp mù   chút-chút   Chuyển động   Cơ thể sống   Dấu hiệu   Diện mạo   Đối xứng   Dư thừa thông tin   Đường chéo   Đường dẫn   Fine art   Fotografiya_kak...   Hài hoà   HenriCartier-Bresson   Hình dạng   Hình thù   Hình thức   Hình tượng   Hội hoạ   Karl Bryullov   Kết cấu   KhoảnhKhắcQuyếtĐịnh   Không gian   Không gian âm   Không gian ảnh   Kiếp luân hồi   Lapin   Lee Miller   Leica   Liên kết   Liên tưởng   Lomo   Lưu niệm   Mặt phẳng ảnh   Mặt phẳng bẹt   Màu sắc   Miller   Miuka   Năng khiếu   Não bộ   Ngẫu nhiên   Nhận biết   Nhận thức   Nhịp điệu   Nội dung   Nóng và lạnh   Phân tích ảnh   Phối cảnh   Phông nền   Phóng sự   Phục hưng   Phylosophy   Psychology   Rangefinder   Raphael   Repin   Rê-pin   Rudolf Arnheim   RudolfArnheim   Sắc đẹp   Sắc độ   Sân khấu   Sành điệu   Sắp xếp   SevenPlusMinusTwo   Sống-Chết   Sự kiện   SusanSontag   Tam giác   Tâm lý   Tâm tưởng   Thể loại   Thị giác   Thơ ca   Thoát xác   Thống nhất   Thông tin   Tính đơn thời   Tình huống   Tính ngẫu nhiên   Tinh tế   Tính trong suốt   Tính tư liệu   Toàn vẹn   Tổng quát   Trí huệ   Trí nhớ   Trời và đất   Trọng âm   Truyền thông   Tư duy   Tương cỡ   Tương tác   Tưởng tượng   Tương tỷ   Tỷ lệ   Tỷ lệ vàng   Uyển chuyển   Vần điệu   Vô hình   Werner Bischof   Ý thức  

Page 1 of 2