«Nhiếp ảnh — đó chính là sự hướng tới của: hội họa, bố cục, nhịp điệu uyển chuyển, hình học, — những thứ được sắp xếp trong một phần nhỏ của một giây»
Henri Cartier-Bresson 
(1908 - 2004)


ĐƯỜNG NÉT CỦA SẮC ĐẸP

Những nét lượn nhẹ nhàng — thường được nhận thức là những đường đẹp nhất. Được cho rằng, chúng kích thích một cơ quan nào đó trong não bộ của chúng ta, gây ra cảm giác mơ hồ về các đường cong trên cơ thể người. Nhưng nếu cứ tiếp tục uốn về một hướng, thì ở kết quả, chúng ta sẽ nhận được một vòng tròn, nhiều khi là khép kín. Cái gì khép kín thì đều ít nhiều gây nên trạng thái tâm lý hình chữ O (bế). Nếu ý tưởng này được coi là đúng, vậy thì đường của cái đẹp phải uốn về hai phía hay sao? Đường cong hình chữ S, từ giữa thế kỷ thứ XVIII đã được ghi chép trong một cuốn sách — như một biểu tượng của sắc đẹp.




NÀO THÌ PHÁ QUY TẮC!

Có điều gì đó chúng ta chưa hiểu. Các nhiếp ảnh sư, lúc thì nói: không có quy tắc gì hết, lúc lại nói, quy tắc á? có đấy! Nhưng có thể vứt bỏ các luật lệ và quy tắc đi. Cuối cùng thì, có quy tắc bố cục hay không? Và khi đó học hỏi để làm gì? Điều gì là cần nhớ: quy tắc — hay phá quy tắc?




THỂ LOẠI NHIẾP ẢNH

Nhiệm vụ của chúng ta — quan sát một nhiếp ảnh gia, cũng như, không phải thứ anh ta chụp, mà là cách anh ta làm. Khi đó sự chia nhánh nhiếp ảnh ra thành các thể loại, hiển nhiên, vẫn có hiệu lực. Điều này có thực sự quan trọng hay không, khi ứng với từng thể loại, nhiếp ảnh gia đều lấy hình bóng mê ly của một cô gái đẹp đặt trước nền một phong cảnh mỹ miều? Khi đó gọi kết quả là ảnh chân dung hay ảnh phong cảnh? — không quan trọng, chẳng có gì thay đổi cả. Điều chủ yếu — ứng xử trong tình huống đó ra sao, cần tính trước điều gì và cần tránh những sai lầm như thế nào.




BỐ CỤC LÀ CƠ THỂ SỐNG

Có thể nói rằng, bố cục — đó là đời sống riêng tư của hình ảnh, nhưng lại không phụ thuộc vào cái được thể hiện trong hình ảnh, là cuộc đối thoại thầm kín giữa các chi tiết riêng lẻ, cuộc đối thoại lặng lẽ, và đôi khi hiện hữu — nhưng không trước mắt tất cả mọi người.




QUẢ TRỨNG VÀ GÀ CON

«Bố cục đòi hỏi ở người hoạ sỹ sự phát triển khả năng suy nghĩ trừu tượng của anh ta, biết cách vận hành tổng quát, đơn giản, dẫn đến trạng thái hình học bằng các mảng miếng và các mảng hình bóng. Nó đòi hỏi sự biết cách đạt tới những sự kết hợp thành công và sắc bén, biết cách đánh giá giá trị thẩm mỹ và nội dung của chúng. Trong khi làm việc với bố cục cực kỳ cần thiết đơn giản hoá lúc ban đầu. Hơn thế, chính nhờ các mảng đã được làm sạch khỏi chi tiết và dữ kiện thừa mà cần thể hiện kịch bản với tầm nhìn tổng quát. Từ góc độ khán giả, tất cả các dạng thức và thành phần của hình ảnh là những điều cụ thể sống động — là con người, nhà cửa, cây cối, nhưng từ góc độ hoạ sỹ khi bắt đầu công việc — đó là các phần tử, đó là hình bóng, đó là mảng màu, mà trong một sự kết hợp nhất định sẽ cần phải đạt được ý nghĩa của mình và giá trị nghệ thuật» (S. Grigoriev, 15 - 32).




ĐỐI XỨNG

Đau đầu lắm các bạn ạ. Quá giáo điều quá khô khan. Chả nhẽ cứ thấy S-line là đâm đầu vào chụp, mà không hiểu bản chất của nó? Thấy cái đẹp mà chỉ hiểu một nửa giá trị của sự ĐẸP, thì đến chết vẫn không gặp tiên cảnh. Thôi, chịu khó đọc ít nhất một lần trong đời ngáo ảnh!



1.618   Âm dương   Âm nhạc   AndréKertész   Ánh sáng   Ảo ảnh   B&W   Bè nhóm   Bố cục   Bóng đổ   Cái đẹp   Cái nhìn mù   Cân bằng   Cao trào   Chân dung   Chất liệu   Chụp mù   chút-chút   Chuyển động   Cơ thể sống   Dấu hiệu   Đối xứng   Dư thừa thông tin   Đường chéo   Đường dẫn   Fine art   Fotografiya_kak...   Hài hoà   HenriCartier-Bresson   Hình dạng   Hình thù   Hình thức   Hình tượng   Hội hoạ   Karl Bryullov   Kết cấu   KhoảnhKhắcQuyếtĐịnh   Không gian   Không gian âm   Không gian ảnh   Kiếp luân hồi   Lapin   Lee Miller   Leica   Liên kết   Liên tưởng   Lomo   Lưu niệm   Mặt phẳng ảnh   Mặt phẳng bẹt   Màu sắc   Miller   Miuka   Năng khiếu   Não bộ   Ngẫu nhiên   Nhận biết   Nhận thức   Nhịp điệu   Nội dung   Nóng và lạnh   Phân tích ảnh   Phối cảnh   Phông nền   Phóng sự   Phục hưng   Phylosophy   Rangefinder   Raphael   Repin   Rê-pin   Rudolf Arnheim   RudolfArnheim   Sắc đẹp   Sắc độ   Sân khấu   Sành điệu   Sắp xếp   SevenPlusMinusTwo   Sống-Chết   Sự kiện   Tam giác   Tâm lý   Tâm tưởng   Thể loại   Thị giác   Thơ ca   Thoát xác   Thống nhất   Thông tin   Tính đơn thời   Tình huống   Tính ngẫu nhiên   Tinh tế   Tính trong suốt   Tính tư liệu   Toàn vẹn   Tổng quát   Trí huệ   Trí nhớ   Trời và đất   Trọng âm   Truyền thông   Tư duy   Tương cỡ   Tương tác   Tưởng tượng   Tương tỷ   Tỷ lệ   Tỷ lệ vàng   Uyển chuyển   Vần điệu   Vô hình   Werner Bischof   Ý thức  

Page 1 of 1