«Sự phân tách chất liệu ra thành chất ảnh dẫn đến sự thống nhất của mỗi chất ảnh, đến một sự o bế trong quan hệ của tất cả các sự vật hoặc các phần tử của một sự vật bên trong chất ảnh. Trong kết quả của sự thống nhất nội vi này, các quan hệ giữa các sự vật hay trong chính sự vật — giữa các phần tử — được sắp xếp lại. Các sự vật có khả năng biến dạng.»
Yury Tynyanov 
(1894 - 1943)



The domain is: miukafoto.com

LỜI NÓI ĐẦU

Nghệ thuật dường như có nguy cơ bị nhấn chìm bởi lời nói. Hiếm khi ta được trình bày với một mẫu vật mới về những gì ta sẵn sàng chấp nhận là nghệ thuật thứ thiệt, nhưng lại bị choáng ngợp bởi một loạt các sách vở, bài báo, luận văn, bài phát biểu, bài giảng, hướng dẫn — tất cả những thứ sẵn sàng nói cho ta biết cái gì là nghệ thuật và cái gì thì không, cái gì được làm ra bởi ai, khi nào, tại sao, và, do ai và vì cái gì. Ta bị ma ám bởi tầm nhìn về một cơ thể nhỏ bé, mỏng manh bị mổ xẻ bởi đám đông các bác sĩ phẫu thuật chuyên nghiệp và các chuyên gia phân tích. Và ta cảm thấy bị cám dỗ khi cho rằng nghệ thuật là thứ hoang mang trong thời đại này, bởi vì ta nghĩ và nói quá nhiều về nó.




MÀU SẮC VỊ MÀU SẮC

Màu sắc. Màu sắc trong nhiếp ảnh. Một chủ đề không rõ ràng và gây tranh cãi. Bức chụp nào cần phải là ảnh màu và không thể nào là đen trắng? Và bức nào, ngược lại, chỉ có thể phát huy thế mạnh nếu là ảnh đơn sắc? Và bức nào — thế nào cũng được? Chúng ta tiếp tục giới thiệu các câu chuyện nhiếp ảnh của Aleksandr Lapin, dựa trên các bức ảnh được bạn đọc gửi đến toà soạn và chính tác giả. Chủ đề của bài thứ hai: Màu sắc trong nhiếp ảnh.




SỰ THẬT CÓ CẦN THIẾT CHO BỆNH NHÂN?

Nhiếp ảnh — đó là một căn bệnh. Bản thân các bệnh nhân, tất nhiên, sẽ không muốn khỏi bệnh. Đã có thời số người nhiễm bệnh chỉ đếm được trên đầu ngón tay, họ ẩn dật sống trong những căn phòng tối của mình suốt nhiều năm dài đằng đẵng và cho hiện hình hoặc in ấn một thứ gì đó để đạt được chất lượng cần thiết đối với họ.




BÀN VỀ BẢN CHẤT CỦA NHIẾP ẢNH

Khi một thuyết gia có cùng trường phái như tôi nhìn nhận về nhiếp ảnh, anh ta quan tâm hơn đến những đặc điểm tính cách của nhiếp ảnh, chứ không phải các tác phẩm cụ thể của các tác giả cụ thể. Anh ta muốn biết, những nhu cầu gì của con người được môn tạo hình này đáp ứng và những đặc tính nào cho phép nhiếp ảnh đáp ứng con người. Với mục đích này, nhà nghiên cứu dành sự ưu ái của mình cho những mặt tốt nhất của nhiếp ảnh. Lời hứa hẹn của tiềm năng nhiếp ảnh khiến thuyết gia phấn khích hơn so với việc ghi lại tất cả những thành tích mà nó đạt được, và điều này sẽ khiến anh ta trở nên lạc quan và bao dung, giống như tâm thế của một người có con, và người con đó được quyền mong muốn vay tín dụng cho tương lai của mình. Việc phân tích khía cạnh này của nghệ thuật đòi hỏi một khí chất rất khác so với việc nghiên cứu cách người ta hay sử dụng nó. Việc nghiên cứu cách sử dụng — thủ phạm gây ra hiện trạng thương tâm của nền văn minh — thường gây chán nản khi đọc.




CÁC CÚ PHÁP KẾT HỢP MÀU

Để luận chi tiết hơn, một lần nữa tôi sẽ nhắc đến sự khác nhau giữa các hỗn hợp trộn cân bằng hai màu căn bản và các hỗn hợp mà trong đó có một màu căn bản chiếm ưu thế. Để đơn giản hoá, nếu loại bỏ các sắc thái trộn lẫn với đen hoặc trắng — chẳng hạn các sắc nâu — thì chúng ta sẽ nhận được một hệ thống bao gồm chín hỗn hợp chính:




MÀU SẮC CÓ ĐO ĐƯỢC KHÔNG? PHẦN 3.

Một trong những phương pháp trực tiếp nhất để nghiên cứu cách thức, mà nhờ đó mắt cho chúng ta khả năng nhận thức được màu sắc, là cộng hợp các nguồn sáng hoặc, chính xác hơn, làm quen với phép cộng của các kích thích màu. Đầu tiên chúng ta chiếu một chùm sáng (chẳng hạn, từ một bóng đèn sợi đốt) sao cho nó tạo một vùng được chiếu sáng trên màn ảnh màu trắng. Năng lượng bức xạ được phản xạ từ vùng này và được khúc xạ bằng các hạt sắc tố tạo màu màn ảnh. Năng lượng phản xạ có một phân bố trong không gian nên người quan sát có thể nhìn thấy một vùng sáng như nhau từ các vị trí khác nhau trước màn ảnh. Ở bất kỳ vị trí nào trong số đó, chỉ có một phần nhỏ năng lượng luồng phản xạ lọt được tới mắt và trở thành kích thích màu. Bởi vì các hạt sắc tố màu trắng tác động đến năng lượng bức xạ của một độ dài bước sóng nào đó của vùng quang phổ nhìn thấy được tương đối giống như đến bức xạ của một độ dài bước sóng khác (hình 1.11 trong phần 2 của tài liệu), nên, thành phần quang phổ của kích thích màu sẽ rất gần với thành phần quang phổ của luồng bức xạ chiếu tới màn ảnh. Người quan sát lập tức nắm bắt giá trị của tình huống vật lý phức tạp này. Họ nhìn thấy một đốm vàng trên màn ảnh trắng. Nói chính xác hơn, đốm này có màu vàng đói ám đỏ. Người quan sát quá biết rằng, màu mà họ đang nhận thức — là màu không phải của màn ảnh, mà của bức xạ chiếu sáng nó.




MÀU SẮC CÓ ĐO ĐƯỢC KHÔNG? PHẦN 2.

Qua tài liệu đã được giới thiệu ở phần 1, chắc chắn bạn đọc đã thấy được rằng, nhận thức về màu sắc là một quá trình cực kỳ phức tạp. Các phần khác nhau của quá trình này được nghiên cứu qua các môn khoa học khác nhau — hoá học, vật lý, sinh học và tâm lý học. Cho đến thời điểm này chúng ta mới chủ yếu đề cập tới sinh học; đã đến lúc phải chuyển sang các khía cạnh khoa học khác.



1.618   Âm dương   Âm nhạc   AndréKertész   Ánh sáng   AnVP   Ảo ảnh   B&W   Bè nhóm   Bố cục   Bóng đổ   Cái đẹp   Cái nhìn mù   Cân bằng   Cao trào   Chân dung   Chất liệu   Chụp mù   chút-chút   Chuyển động   Cơ thể sống   Color   Colorimetry   Dấu hiệu   Diện mạo   Đối xứng   Dư thừa thông tin   Đường chéo   Đường dẫn   Expression   Fine art   Fotografiya_kak...   Hài hoà   HenriCartier-Bresson   Hình dạng   Hình thù   Hình thức   Hình tượng   Hội hoạ   Karl Bryullov   Kết cấu   KhoảnhKhắcQuyếtĐịnh   Không gian   Không gian âm   Không gian ảnh   Kiếp luân hồi   Lapin   Lee Miller   Leica   Liên kết   Liên tưởng   Lomo   Lưu niệm   Mặt phẳng ảnh   Mặt phẳng bẹt   Màu sắc   Miller   Miuka   Năng khiếu   Não bộ   Ngẫu nhiên   Nhận biết   Nhận thức   Nhịp điệu   Nội dung   Nóng và lạnh   Overlapping   Phân tích ảnh   Phát triển   Phát triển   Phối cảnh   Phông nền   Phóng sự   Phục hưng   Phylosophy   Psychology   Rangefinder   Raphael   Repin   Rê-pin   Rudolf Arnheim   RudolfArnheim   Sắc đẹp   Sắc độ   Sân khấu   Sành điệu   Sắp xếp   SevenPlusMinusTwo   Sống-Chết   Sự kiện   SusanSontag   Tam giác   Tâm lý   Tâm tưởng   Thể loại   Thị giác   Thơ ca   Thoát xác   Thống nhất   Thông tin   Tính đơn thời   Tình huống   Tính ngẫu nhiên   Tinh tế   Tính trong suốt   Tính tư liệu   Toàn vẹn   Tổng quát   Trí huệ   Trí nhớ   Trời và đất   Trọng âm   Truyền thông   Tư duy   Tương cỡ   Tương tác   Tưởng tượng   Tương tỷ   Tỷ lệ   Tỷ lệ vàng   Uyển chuyển   Vần điệu   Vô hình   Werner Bischof   Ý thức  

Page 1 of 10