Trong tin học, một biến số logic không thể nhận cả hai giá trị 0 và 1 vào cùng một thời điểm. Nhưng nếu như ma thuật có thể nắm giữ sự thật bằng tay trái và buông bỏ nó bằng tay phải, thì nghệ thuật phải biết nâng niu cả hai vế, chỉ có thế - chúng ta mới đạt được trạng thái uyển mỹ và trọn vẹn.
MiukaFoto 
(born in 1972)

CUỘC DẠO CHƠI CỦA MẮT. NHỮNG ĐIỂM DỪNG.

Mắt rất ghét những thứ không động đậy đọng lại lâu trên võng mạc. Nó là thợ săn thông tin, nó luôn luôn ở trạng thái liếc, để luôn luôn đi tìm. Vào một thời điểm bất kì, cái trục của mắt luôn xoay đến một góc nhất định để tìm thấy sự thích thú và đón nhận sự thích thú đó vào hốc mắt bên trong ở vùng quan sát rõ nhất.

Với bản tính bí mật hư đốn đó, chúng ta không thể xác nhận được những thay đổi nho nhỏ như: zoom vào thấy một cái lông tơ, một cái nốt ruồi bé xíu... Mắt nhận thông tin ngay từ khi nhìn vào cái ảnh thu nhỏ sau đó sẽ nhìn đi nhìn lại để bổ sung thông tin. Ấn tượng về những vùng ảnh nhỏ - dần dần sẽ tích tụ lại và cho ra lò một sản phẩm duy nhất, mà ngày nay chúng ta hay gọi là "Ảnh chụp ngẫu hứng", hay "Từ cuộn phim thứ nhất", hay "Một tấm ảnh test vội"... Rất tội nghiệp.

Đã có thời người ta cho rằng, mắt chạy theo chu vi, sau đó định hình. Những kiểm tra mới nhất của khoa học đã chỉ ra rằng, không!

Mắt bắn ra những cú nhìn từ chi tiết nọ sang chi tiết kia. Nó không bò theo đường viền, mà nhảy cóc giữa những điểm nhiều thông tin nhất của bức ảnh.

Đầu tiên mắt sẽ đi tìm những điểm quặt quẹo nhất của đường viền, những điểm giao nhau, đó chính là những dấu hiệu cho chúng ta dễ dàng thấy được vị trí của các vật thể trong không gian.

Mắt thích nhất là trung tâm mang tính tâm lí của bức hình: Một bóng người trong ảnh phong cảnh, hay mắt-môi-mồm-mũi trong ảnh chân dung. Ơ vì sao ạ? Ngoài những trung tâm mang tính tâm lí đó, còn điều gì khác nữa không?

Những vùng tương phản mạnh trong bức hình sẽ làm cho mắt khoái nhãn: Sáng trong nền tối hay đen tối trên miền nhạt nhoà.

Vậy chi tiết chính nhất của một bức hình là gì? - Nó được xác lập bởi mối quan hệ khăng khít giữa NHẬN BIẾT và LIÊN TƯỞNG.

Mắt bạn nhìn theo trình tự như thế nào, thì tâm sự của bạn được diễn biến theo đúng "con đường xưa em đi" đó!

Đọc mệt rồi phải không ạ? Giải lao 5 phút nhé. Tiếp theo sẽ là "Những đường kích hoạt"


NHỮNG ĐƯỜNG KÍCH HOẠT

Như đã phân bua ở trên, mắt nhìn ảnh một cách nhảy cóc? KHÔNG! Con cóc nỏ nhảy không xa và nhảy loạn xạ được đâu!

Để thay đổi không khí, đoạn sau vừa đọc vừa nhìn vào bức tranh "Vị khách không mời" của Rê-Pin. (They did not expect him).

Trong bức tranh này có nhiều người, nhưng họ lại có nhiều điểm chung. Hai nhân vật chính là nơi mắt ta để í thấy ngay từ đầu. Người con trai vừa bước vào qua cánh cửa và người mẹ ở trung tâm. Cả hai người này đều nổi bật vì họ to nhất và nằm ở tiền cảnh. Sự ghi nhận chuyển động của mắt ta nhìn vào bức tranh có vẻ loạn xạ này có một đặc điểm rất thú vị. Đa số khán giả sẽ nhìn cậu con trai phong lưu, sau đó sẽ chuyển sang nhìn bà mẹ đang ngạc nhiên và mừng rỡ, sau đó hướng nhìn lại quay ngược lại phía cậu này. Giải thích sao giờ? - Đó chính là sức mạnh cái nhìn của nhân vật. Tất cả mọi người trong phòng đều nhìn vào một người, trừ chính người đó. Người này lại nhìn vào mẹ, mà cái nhìn và hình thù của bà mẹ lại nhìn quay lại con. Rê-Pin đã cố tình ép người xem quay đi quay lại về phía nhân vật chính.

Chúng ta đã nói, chuyển động của mắt phản ánh ý nghĩ của chủ nhân. Nhìn vào quần áo, ta biết ngay anh này đến từ đâu và đã từng ở đâu. So sánh tuổi của hai nhân vật chính, ta biết ngay đó là hai mẹ con. Nhìn cái thế của bà mẹ, ta biết bà ta đã đợi con trai mòn mỏi đến mức nào.

Ý đồ nghệ thuật của Rê-Pin lại được lặp lại một lần nữa khi ông mô tả cái nhìn của lũ trẻ con đang ngồi sau bàn. Cái nhìn này lại được chuyển tới bà mẹ, và chúng ta lại "yêu lại từ đầu".

Một thí nghiệm đã được tiến hành trong 35 giây (ôi, đó là khoảng thời gian rất dài) cho thấy: người ta nhìn lâu vào con trai và bà mẹ, dừng lại một phần tư giây ở người hầu và lũ trẻ. Trong khi đó không có một chi tiết nào của đồ vật trong phòng. Tất nhiên, sự không sắc nét của đồ vật, sự đối xứng của chúng trong bố cục thì mắt ta đều nhận ra, nhưng không đọng lại nhiều.


Để chốt lại, và đi làm, là một nghiên cứu có phần khô cứng sau đây:

Ghi chép đường nhìn bức tranh này được chia làm 7 đoạn, và độ dài của mỗi đoạn là 5 giây. (Xem hình từ 1-7).

30 Aug 2017


Cảm ơn bạn đã đọc. Hãy Đăng ký một tài khoản để nhận tin bài mới từ MiukaFoto. Thank you!




Hashtags:
LapinRepin
 

Back to List

Bạn muốn để lại lời nhắn? Hãy đăng nhập nhé <3!