Một nghệ phẩm là một mô hình dừng lại của một thế giới bất tận.
Yury Tynyanov 
(1894 - 1943)

TÌNH YÊU CỦA MẮT VÀ NÃO

Quá trình nhìn nhận hình ảnh của chúng ta rất phức tạp, nhiều khi các bác học cũng tịt, rất nhiều câu hỏi đang đợi câu trả lời cho đến tận ngày nay. Nhưng có lẽ một điều đã rõ rành rành là: chúng ta NHÌN bằng mắt nhưng lại NHẬN bằng não. Từ đó mới sinh ra từ NHÌN NHẬN. Mắt - đó chính là một phần của não, được phân công giữ nhiệm vụ đi trinh sát. Thị giác chỉ hoạt động khi có một bộ máy phân tích năng động có khả năng định hướng được tất cả những gì (tình cờ hay ngẫu nhiên) mà mắt cung cấp tới, rồi từ đó xác nhận những đường nét, hình thù, vị trí quen thuộc. Não khai thác từ bộ nhớ những dấu hiệu sẵn có rồi kết hợp với những đối tượng đang được bắt gặp. Ví dụ: khi nhìn thấy cái hõm đàn guitar, bạn nghĩ tới hông và eo của phụ nữ, sau đó bạn thấy, a, cái này làm bằng gỗ, vậy nó là đàn guitar, không phải đàn bà.


Điều đó (và không những thế) được đảm nhiệm bởi ông chủ của mắt - đó chính là BỘ NÃO.

Mắt, cũng giống như một thấu kính, cung cấp cho võng mạc hình ảnh lộn ngược của thế giới xung quanh. Đã có thời chính điều đó đã làm cho các bác học suýt bị... ngất! Tại sao chúng ta không nhìn thấy các sự vật xung quanh bị lộn ngược từ chân lên cổ?

Một lần người ta đã làm một thí nghiệm như sau:

Một người được cho đeo một cái kính có các lăng kính đảo lộn ngược hình ảnh. Anh ta nhìn thấy thế giới xung quanh lộn tùng phèo theo hướng từ chân đến cổ. Nhưng chỉ vài ngày sau, mọi cảm giác lại trở về đâu vào đấy, có nghĩa là anh ta lại thấy mọi vật bình thường như những người khác. Khi anh ta được tháo kính ra - tình huống phèo tùng lộn kia lại lặp lại. Chỉ có điều thời gian để lấy lại cảm giác cũ chỉ mất có vài tiếng đồng hồ thôi.

Đã có lúc các nhà nghiên cứu nghĩ rằng, đằng sau mắt có một con người nhân tạo nào đó đang ngồi và đưa ra các thông báo về hình ảnh đang xoay chiều trước mặt người đó. Về sau lại xuất hiện giả thuyết rằng chính não đã bằng cách nào đó bù trừ được sự xoay chiều của hình ảnh, và rồi mọi thứ sẽ quay về nguyên chỗ của mình.


Thực ra là không phải như vậy. Bởi, trong não người không có cái màn hình nào để các xung động thần kinh có thể xây dựng được hình ảnh của thế giới xung quanh từ các tín hiệu được đưa tới từ các đầu dây thần kinh. Não phân tích hình ảnh trên võng mạc, nhưng các quá trình được đưa ra sử dụng ở đây tuyệt nhiên không mang tính chất quang học. Não tiếp nhận tín hiêu từ các xung động thần kinh dưới dạng các tín hiệu điện tử (hành động này làm chúng ta liên tưởng tới các máy tính), nhưng bằng một kết cấu riêng biệt cực kỳ phức tạp mà loài người chưa được biết đến. Hơn nữa, rất có thể là não tiếp nhận thông tin chính vào thời điểm thay đổi hình ảnh.

Mắt chúng ta luôn ở trong trạng thái chuyển động thường xuyên, trừ lúc chúng ta đi ngủ. Bát phở bò một giây trước có thể bị mờ, nhưng ngay bây giờ nó đang nét. Giả sử ta điều khiển cho mắt đứng yên ở khoảng cách 4 mét, ta chỉ nhìn thấy rõ một phần khuôn mặt của người đi qua. Trong khi đó để thu nhận được rõ nét toàn bộ một người, người đó phải đứng cách mắt ta ít nhất 48 mét. Sao lại thế? Câu trả lời: Trên võng mạc chỉ có một điểm rất nhỏ là trung tâm của sự lấy nét (xem hình 12, điểm có mũi tên chỉ).

Trong mỗi một thời điểm, chúng ta chỉ tập trung được vào khoảng siêu nhỏ trong vùng nhìn thấy. Các vùng còn lại được gọi là sự quan sát dự đoán. Dự đoán dựa trên thói quen, kinh nghiệm, liên tưởng.

Nếu bạn ngồi ở vòi phun nước quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục, bạn sẽ nghe thấy rất nhiều tiếng ồn. Nhưng, bạn vẫn có thể tách biệt ra được một câu chuyện - mà nhiều hơn 1 nhân vật nào đó đang nói với nhau (nhưng không được quá 5 nhân vật). Điều sau cùng này bạn hãy nên nhớ kĩ khi chụp ảnh. Và, mình, cũng chính là một người giống như bạn!

28 Aug 2017


Cảm ơn bạn đã đọc. Hãy Đăng ký một tài khoản để nhận tin bài mới từ MiukaFoto. Thank you!




Back to List

Bạn muốn để lại lời nhắn? Hãy đăng nhập nhé <3!