Nghệ thuật — đó là khi biết cách làm ra một thứ gì đó từ không có gì và bán nó.
Frank Vincent Zappa 
(1940 - 1993)

NGẪM NGHĨ VỀ SỰ NGẪU NHIÊN

Trong nhiếp ảnh đường phố, hiển nhiên tính ngẫu nhiên là điều kiện bắt buộc. Tuy các siêu phẩm có thể tạo ra từ ảnh sắp đặt, ảnh thời trang, nhưng nó là con số hiếm hoi. Ảnh ngẫu nhiên bao giờ cũng có cái hồn rất riêng, dù chúng có thể hơi «rác» hay hơi «mất trật tự».
QL17. HG2017.


Lý thuyết về sự ngẫu nhiên trong nhiếp ảnh — có thể là đúng, nhưng quả thực, nó rất mong manh, bạn cần đồng ý với điều đó. Nếu mỗi người mới bắt đầu chơi môn chụp choẹt có thể tạo ra các siêu phẩm, vậy khi đó có gì để ham vọng, và khi đó ganh đua với ai, không phải với người mới chơi? Bạn có thấy đúng không, một nhiếp ảnh gia như thế, trong trường hợp này, sẽ làm chúng ta nhớ đến một người, cả đời vừa đi vừa nhìn xuống chân để mong bắt được một túi tiền to?

Quả thực, ý tưởng về «sự ngẫu nhiên» đã huỷ hoại thành công trong nhiếp ảnh của không chỉ một, mà của rất nhiều nhiếp ảnh gia, chí ít là trong số những người mà bạn đã biết. Họ, hoặc là đã biến mất khỏi nhiếp ảnh, hoặc là đã chuyển sang hình thức chụp ảnh «tượng đá» — chụp bằng súng tiểu liên hoặc làm việc với các dự án dài hơi, để bằng cách đó chứng minh cho tính cách «ngẫu nhiên» trong sáng tạo của mình. Tuy nhiên không nên từ chối sự tình cờ, mà nên áp dụng nó để đạt được sự sung sướng.
LCA. HN2017.


Bây giờ về vấn đề những đồng tiền dễ dãi của nhiếp ảnh gia kia. Anh ta không thể tiếp cận được đến sự vinh quang của mình chỉ bằng cách nhìn chăm chú hơn. Nhiếp ảnh gia thực sự, — người đi tìm sự ngẫu nhiên hạnh phúc, — sẽ điều khiển cuộc sống của mình không về hướng những gót giầy của kẻ đi trước. Anh ta sống một cuộc sống lương thiện và cố gắng trở thành một người thú vị. Anh ta suy nghĩ rất nhiều, muốn hiểu biết nhiều và đưa ra những kết luận độc lập. Đồng thời với điều đó, anh ta luôn luôn có tay nghề. Anh ta học nhìn, nhận thức sự uyển chuyển và ý nghĩa của điểu đang diễn ra. Anh ta cố gắng nhận ra điều một con người thông thường không thể nhận ra. Anh ta trân trọng kho lưu trữ của mình, phân tích các bức ảnh của các nhiếp ảnh gia và các nhà cổ điển. Máy ảnh luôn luôn kè kè bên anh ta, anh ta sẵn sàng chụp trong mọi tình huống và chụp rất nhiều. Trực giác và phản ứng của anh ta chính xác đến mức, chúng không phản bội trong khoảnh khắc quyết định. Tất cả cuộc đời của anh ta, tất cả sự cố gắng và kỹ nghệ của anh ta đều hướng đến một mục đích — không bỏ qua cơ hội của mình.
Mir1, HN2017.


Bạn thấy không, sự khác nhau giữa người mới chơi và nghệ nhân nhiếp ảnh là quá đỗi to lớn. Nói giả dụ, số phận sắp đặt theo cách sau đây — tặng cho cả hai người, mỗi người nhận ba tình huống tuyệt đỉnh. Ở kết quả, trong bộ sưu tập của nghệ nhân sẽ xuất hiện ba bức ảnh xuất chúng, đến nỗi nhờ vào đó có thể không xấu hổ và hiên ngang sống nốt cuộc đời, còn đối với người chơi a ma tơ, có lẽ, sẽ không còn lại gì, ngoài những ký ức.

Vì sao lại bất công như vậy?

Trước hết, a ma tơ không sẵn sàng về mặt kỹ thuật: máy ảnh chưa lên phim hoặc máy ảnh hết pin. Và trực giác của họ cũng có gì đó sai sai. Vậy thì, trước hết, anh ta không kịp và sẽ bỏ lỡ cơ hội. Nhưng điều chủ yếu thậm chí không nằm ở đây. Anh ta không sẵn sàng giải quyết các bài toán như thế và bởi vì, có lẽ sẽ không đánh giá được giá trị của điều đang diễn ta, đơn giản là không nhận ra thiên thần đang bay ngang ngay trên vai.
QL17. HG2017.


Nhưng giả sử rằng, tất cả kết thúc có hậu, khoảnh khắc được ấn định, nút bấm vì một nguyên nhân nào đó đã được «cướp cò» đúng vào lúc cần thiết. Và trong máy ảnh đã xuất hiện một khuôn hình kỳ lạ nào đó chẳng giống ai, độc đáo. Có hay không, dù chỉ là một tia hi vọng, người bấm máy sẽ tự biết đánh giá món quà của số phận? Bởi vì cấp độ hiểu biết về nhiếp ảnh của anh ta đơn giản là không tương ứng với điều gì bất ngờ xuất hiện trên mặt phim!
Henri-Cartier Bresson. Rome 1959.


Và, cuối cùng, phần trả lời cho câu hỏi, ganh đua với ai? Tất nhiên, không phải với người mới chơi gặp may. Một nhiếp ảnh gia đích thực chạy đua với thiên nhiên, với sự chưa hoàn thiện và giới hạn của chính mình. Mục đích của anh ta — làm được điều mà thoạt tiên có vẻ như vượt ra ngoài khả năng của sức người.

Và tốt hơn là chọn cho mình một đối thủ xứng tầm, cuối cùng, hãy thi đua với Bresson. Hãy làm ra dù chỉ một bức ảnh ngang cơ với tầm tuyệt tác của ông, và đó đã là cuộc sống mất công đi qua không vô ích.

Theo A. Lapin — FK

13 Feb 2018


Cảm ơn bạn đã đọc. Hãy Đăng ký một tài khoản để nhận tin bài mới từ MiukaFoto. Thank you!




Back to List

Bạn muốn để lại lời nhắn? Hãy đăng nhập nhé <3!