Nhiếp ảnh gia, như một cây xương rồng, lớn lên rất chậm. Không được quá tay tưới cho nó, nếu không nó sẽ chết héo.
Aleksandr Lapin 
(1945 - 2012)

HAI VIỆN BẢO TÀNG

Những bức ảnh xuất sắc có số lượng lớn hơn rất nhiều so với con số các nhiếp ảnh gia xuất sắc. Chúng ta tiến tới tượng đài Henri Cartier-Bresson và hỏi: «Tất cả các tác phẩm của một nhiếp ảnh gia xuất sắc đều là xuất sắc?». Ông ta trả lời: Hoàn toàn không! Tôi có rất nhiều ảnh xấu, nhưng đơn giản là tôi không cho khán giả xem!



Không biết đã từng được đánh dấu lần thứ bao nhiêu rồi, đặc thù của nhiếp ảnh là như sau, trong lòng của nó có một vai diễn rất lớn do tính ngẫu nhiên đảm nhận. Bởi vậy, thậm chí ở một nhiếp ảnh gia trung bình cũng có thể tìm ra một-hai bức ảnh vĩ đại. Nhưng bản thân nhiếp ảnh gia trung bình hay nhiếp ảnh gia mới bắt đầu, thường thấy nhất, anh ta không thể đánh giá được chúng về những ưu điểm. Chúng ta đã từng nói, trong tình huống đó cần có một người phụ đạo, một chỉ trích gia, một nhà nghiên cứu nghệ thuật, một chuyên gia, hãy gọi tên anh ta theo cách mà bạn muốn, chỉ có người này mới có thể bảo vệ được sự giàu có của nhiếp ảnh tránh bị thất truyền.

Từ những bức ảnh «được cứu thoát» đó, có lẽ, có thể tổ chức một triển lãm ảnh vĩ đại. Dù, chúng không được gán tên vào những tác giả nổi tiếng, thì đây vẫn là trò chơi của tạo hóa, và trò chơi đó có thể trở thành tuyệt đỉnh đến mức nào! Tại sao không có những cuộc triển lãm như thế? Bởi vì không có những vị giám khảo như thế.

Nói không ngoa, những bức ảnh tuyệt vời của các tác giả vô danh bị rơi vãi dưới gót giầy của cuộc sống. Việc bảo vệ chúng là điều rất quan trọng, đừng đánh mất, và ngay lập tức, phải bắt đầu sưu tầm vào một ngôi nhà của tương lai: Viện Bảo Tàng Nghệ Thuật Nhiếp Ảnh Vĩ Đại, thứ sẽ nằm không cách xa Viện Bảo Tàng Ảnh Phẩm Nhiếp Khủng. Thật ra, mỗi một Nhiếp Khủng có quyền chọn ra một tác phẩm của mình để được tham gia vào Viện Bảo Tàng thứ nhất. Và thật là thú vị, khán giả có phân biệt được chúng giữa một rừng ảnh hay không? Và cũng thật tò mò, các Nhiếp Khủng sẽ chọn tác phẩm nào từ kho ảnh của mình, chỉ một bức ảnh thôi, nhưng "đã" nhất, "sướng" nhất?

Nếu nói nghiêm túc, — có hai con đường (hoàn toàn không kìm hãm nhau) — triển lãm của một nhiếp ảnh gia có tiếng, lấy từ hàng trăm tác phẩm hoài niệm của anh ta. Và triển lãm những bức ảnh độc đáo, cứ cho là của những tác giả vô danh. Nhưng đối với triển lãm thứ hai này, sự lựa chọn sẽ khó khăn hơn rất nhiều, cần có một khẩu vị lạnh lùng và một sự hiểu biết về nhiếp ảnh sung mãn (nhưng thực ra đây cũng là một khái niệm trừu tượng).

Vẫn có những cuộc thi này nọ dành cho người mới bắt đầu, họ gửi đến cổng điện tử của ban bánh khảo hàng trăm, thậm chí hàng nghìn bức ảnh. Dường như, chỉ nghĩ đơn giản là ngồi yên và chọn lọc. Chọn thế quái nào được, người được phân công bình chọn, như một quy tắc, thường là những con người được chọn bình ra theo kiểu ngẫu hứng, không có khái niệm, thế nào là "chất" và thế nào là "nhạt" trong nhiếp ảnh.

Nhưng biết làm sao đây, thời gian chuẩn bị thì có hạn, bánh khảo uy tín cũng có hạn, mà các nhiếp ảnh gia đủ thể loại vẫn cứ xuất hiện ùn ùn? Haizzz...

MiukaFoto — dịch theo ý tưởng của A.Lapin — «Фотография как...»

Hình minh hoạ: Rudolf Arnheim

14 Nov 2017


Cảm ơn bạn đã đọc. Hãy Đăng ký một tài khoản để nhận tin bài mới từ MiukaFoto. Thank you!




Back to List

Bạn muốn để lại lời nhắn? Hãy đăng nhập nhé <3!