Cái đẹp không nằm trước ý thức, cũng không nằm sau vô thức. Nó nằm giữa hai khái niệm này.
MiukaFoto 
(born in 1972)

KHOẢNH KHẮC QUYẾT ĐỊNH

Tôi biết đến tên ông như một huyền thoại qua sự đồn đại của hậu thế. Tôi được đọc về tư duy não ảnh của ông qua những trích dẫn quý giá hơn vàng từ quyển sách này. Aleksandr Lapin, — người tự nhận là học trò của Cartier-Bresson — nghiễm nhiên biến thành lão sư của mấy chiếc máy ảnh (bỗng nhiên nằm lăn lóc của tôi). «Hoa xương rồng cần lớn lên rất chậm».

Ảnh khoảnh khắc. Nhiếp ảnh gia không nhìn, mà trước hết là đoán. Anh ta không biết, khung ảnh sẽ được định hình ra sao. Tất cả phụ thuộc vào sự hợp lưu đẫy sóng của quá nhiều nhánh sông nhiễu cảnh, chảy về từ thượng nguồn của những điều được biết trước. Trên thực tế, nhiếp ảnh gia làm việc bằng trực giác.

Độ sạch sẽ của phóng sự, có nghĩa tính tự nhiên trong động thái của các nhân vật — là điều kiện bắt buộc, trước mắt chúng ta không phải các diễn viên đâu nhé, mà là những con người bình dị và các tình huống chân thật.

Bản thân các tình huống trong trường hợp này có thể không hề lộ diện, nhiếp ảnh gia bị lôi cuốn không phải bởi chính sự kiện, mà bởi một tình cảnh huống hồ nào khác (gọi tắt là tình huống), chính xác hơn, bởi, nó sẽ được nhìn ra sao trong một khoảnh khắc quyết định. Bù lại, có thể chụp ở bất kỳ đâu, và chụp bất kỳ cái gì, bởi vì điều chủ yếu — tính độc đáo của khoảnh khắc, chứ không phải diễn biến (hình 417).

Henri Cartier-Bresson. Bố cục rất dản dị, điều chủ yếu — tính biểu cảm của khoảnh khắc. Bạn hãy chú ý vào chuyển động của các cánh tay trái, rồi nhìn tiếp những cánh tay phải. Bức ảnh này lặp lại chính xác vòng quay của cuộc sống, cũng như của những điều chứa đựng câu chuyện kể về đời ta. Nhưng không có câu chuyện thuần tuý ở đây, chỉ có trường hợp xuất hiện hỗn loạn trong đời thực của hai thứ làm chúng ta — những nhiếp ảnh gia chụp ảnh bằng cảm biến màng não — sung sướng: uyển chuyển và sắc đẹp.

Trong ảnh khoảnh khắc tồn tại hai cách chụp hoàn toàn khác biệt. Cách thứ nhất — đó là phản ứng siêu phàm, nhiếp ảnh gia chỉ cần một phần rất nhỏ của một giây để nâng máy ảnh lên và chụp. Còn cách thứ hai, hại não hơn rất nhiều, — quan sát liên tục, chờ đợi đúng khoảnh khắc cần thiết, trong khi ngón tay giữ khư khư nút bấm. Ở đây cũng đòi hỏi phản ứng tức thời, linh cảm tiền tố, biết cách tàng hình, và, chủ yếu, — khả năng dự đoán ý nghĩa.

Sự biểu cảm của khoảnh khắc — món đặc sản toàn vẹn, rất tuyệt, nếu như cộng thêm hình thức bắt mắt và sự kiện giá trị, nhưng, tất nhiên, chỉ có thể mơ về nó mà thôi (hình 418, 419).



«Phương pháp làm việc của chúng ta — phương pháp phân tích... Máy ảnh — đó là sự tiếp nối của con mắt, còn bức ảnh — sự hoà quyện của cái nhìn, trái tim và trí tuệ, xuất hiện duy nhất trong một khoảnh khắc quan trọng nào đó.» (Henri Cartier-Bresson, 53).

Cha ôm con gái. Nhưng tại sao mắt họ nhắm lại? Bở vì hạnh phúc (người ta vẫn thường nhắm mắt khi hôn nhau) hay chỉ đơn giản họ đã chớp mắt vào cùng một thời điểm? Chúng ta không bao giờ biết được sự thật về điều này, và bởi vậy, sẽ ngộ nghĩ rằng, đó chính là HẠNH PHÚC (hình 420).


29 Oct 2017


Cảm ơn bạn đã đọc. Hãy Đăng ký một tài khoản để nhận tin bài mới từ MiukaFoto. Thank you!




Back to List

Bạn muốn để lại lời nhắn? Hãy đăng nhập nhé <3!