Cái đẹp không nằm trước ý thức, cũng không nằm sau vô thức. Nó nằm giữa hai khái niệm này.
MiukaFoto 
(born in 1972)

CON ĐƯỜNG THỨ BA

Đó chính là — phân tích. Bước tiếp theo để làm việc với bố cục — đó là nghiên cứu các tác phẩm hội hoạ hoặc nhiếp ảnh nổi tiếng. Nhưng chỉ ngồi và lặng lẽ nhìn là chưa đủ, cần phải cố gắng phân tích và hiểu được chúng hoạt động như thế nào.


Xuất phát điểm của chúng ta trong con đường thứ ba, là mặc định bức tranh hoặc bức ảnh đem ra để phân tích đã có một bố cục hoàn hảo. Khi đó nó sở hữu một tố chất cực kỳ giá trị, mà chúng ta hay gọi là sự toàn vẹn. Có nghĩa là, không thể thay đổi gì, giảm hoặc tăng, xê dịch hoặc loại bỏ. Nhưng bây giờ chúng ta sẽ làm chính việc cấm kị này. Chúng ta cần thử nghiệm độ bền vững của bố cục, loại bớt chi tiết, mảng miếng, mảng sắc độ của nó để kiểm định, có đúng chúng là cần thiết đến thế hay không, và điều gì sẽ diễn ra nếu thiếu chúng? Đầu tiên, ta cần chuẩn bị dự trữ một số miếng giấy với các sắc độ khác nhau: trắng, đen, xám.

Trong tranh hoặc ảnh có tập hợp của nhiều chi tiết, nhưng không phải tất cả chúng đều có độ quan trọng như nhau đối với bố cục. Đôi khi dễ dàng xác định được một chi tiết nào đó là chủ yếu nhất liên qua đến nội dung chính của tác phẩm. Nó triệu tập tất cả các chi tiết còn lại vào một thể thống nhất bằng tiếng vang đầy năng lượng của mình.

Để làm được điều này, cần lần lượt dùng giấy có sắc độ phù hợp che bớt những chi tiết riêng rẽ của hình ảnh và so sánh với bố cục ban đầu. Nếu như xuất hiện cảm giác bố cục bị tan rã, yếu kém đi đáng kể, mất đi ý niệm, — có nghĩa là ta đã tìm được thứ cần tìm.

Nếu chi tiết mà giá trị của nó đang được chúng ta nghiên cứu nằm trên nền đen, miếng giấy đen cũng cần phải đen như thế, nền trắng — giấy trắng, nền xám — giấy xám. Điều rất quan trọng là không được tạo ra những trọng âm sắc độ mới trong hình ảnh, chính vì vậy mà ta cần chuẩn bị những miếng che với những màu sắc khác nhau.


Cắt miếng giấy che theo đúng chu vi hình thù, tất nhiên, không cần thiết, nó chỉ cần gần đúng là được. Nhiệm vụ của miếng che — loại bỏ một chi tiết nào đó của hình ảnh ra khỏi tình huống, bằng cách đó xoá dấu vết một trung tâm thị giác ra khỏi bố cục được tạo ra bởi chi tiết này trong tương phản sắc độ với phông nền.

Và ở đâu đó, độc giả cần học được cách nhìn phân tâm: không cần để ý tới những vệt mảng thứ cấp, những chi tiết không đáng kể, mà chỉ cần nền móng tổng thể.

Trong kết quả chúng ta sẽ xác định được, cái gì trong hình ảnh là chủ đạo. Rất có thể, có khi còn bất ngờ tìm ra thứ, — được gọi là ý tưởng bố cục, nền tảng của bố cục (hình 372-377).




Một phương án khác: Có thể lấy một bức ảnh có bố cục chưa hoàn chỉnh, nhưng có một cái gì đó hấp dẫn, có sự kết hợp hay ho giữa các chi tiết, giữa các mảng sắc độ, hoặc có các đường nét biểu cảm.

Trong trường hợp này chúng ta đi tìm một hoặc nhiều chi tiết nào đó, cản trở ý tưởng vừa đánh dấu, không thể hòa hợp vào ý tưởng này.

Sẽ rất có lợi nếu mổ xẻ các bức ảnh của mình bằng cách đó và làm rõ, có cái gì thừa trong đó hay không. Nếu như có — cần nghĩ, loại bỏ chi tiết thừa như thế nào: trong lúc in ấn hay dùng Photoshop.

Dù sao đi nữa, phân tích bố cục như thế, và là phân tích thiết thực nhất, trong nhiều trường hợp là rất cần làm và có lợi. Hơn nữa, phương pháp triển khai cực kỳ đơn giản và dễ tiếp cận đối với tất cả mọi người (hình 378-385).





Cuối cùng cũng cần nói thêm rằng, tác giả cuốn sách gọi trò chơi của mình là «lá vả», có ý nhắc đến những người Hy-Lạp cổ đại đã từng che lấp những chi tiết làm xấu ấn tượng thẩm mỹ chung bằng lá của một loại cây đặc biệt.


22 Oct 2017


Cảm ơn bạn đã đọc. Hãy Đăng ký một tài khoản để nhận tin bài mới từ MiukaFoto. Thank you!




Back to List

Bạn muốn để lại lời nhắn? Hãy đăng nhập nhé <3!