Cái đẹp không nằm trước ý thức, cũng không nằm sau vô thức. Nó nằm giữa hai khái niệm này.
MiukaFoto 
(born in 1972)

CẢM NGHĨ VỀ MÁY PHIM

Sau đôi ba năm nhìn màn hình laptop hàng ngày trong ánh sáng run bần bật của đèn neon, mắt ai rồi cũng có phần kèm nhèm. Thế nên có dịp Tết nghỉ lâu lâu là tôi lại muốn vút đi đâu đó để lấy lại cảm giác nhìn về vô tận. Đôi mắt là ống kính tốt hơn bất kì ống kính máy ảnh nào, (trừ ống kính có chữ Leitz), nên cần bảo vệ chúng một chút không lại phụ công cha mẹ đã tặng cho mình.


Tết này tôi cũng giải phóng được đôi vai đeo ba lô. Ý tôi muốn nói là cái ba lô chia làm nhiều ngăn, mỗi ngăn đựng gần một ki lô gam thiết bị lỉnh kỉnh. Tự giải phóng cho mình thì cũng là Trời cho. Nhưng ông Trời cũng không lấy đi của ai tất cả mọi thứ. Tịch thu của tôi cái ba lô thì Ngài lại tặng tôi mấy cuộn phim xinh xắn. Đùa chứ thực ra là vợ mua tặng nhân dịp Tết, au đết (out-date) cho rẻ nhưng với hi vọng sẽ cho ra ảnh đẹp nên tôi vẫn hào hứng vô cùng. Cảm giác mở một cuộn phim mới ra tra vào máy thú vị lắm. Lấy móng tay cái cứa cứa vào đường kim châm của vỏ giấy, thấy hồi hộp như đứa trẻ bóc trứng Kinder. Kéo cạnh giấy ra thì lại thấy hộp nhựa, mở hộp nhựa ra mới thấy cuộn phim, rút cuộn phim ra thì lại thấy cái đầu phim thò ra sẵn sàng... Bạn cứ hình dung ra con matroshka của Nga thì sẽ hiểu được cái văn hoá mở phim này.

Đang vừa đi vừa thưởng nhãn kinh đô của vua Mèo qua ống ngắm thì Cỏ Dại quay lại nhìn làm tôi giật mình cướp cò.

11 Oct 2017


Cảm ơn bạn đã đọc. Hãy Đăng ký một tài khoản để nhận tin bài mới từ MiukaFoto. Thank you!


Các bài liên quan:


Back to List

Bạn muốn để lại lời nhắn? Hãy đăng nhập nhé <3!