«Nhiếp ảnh — đó chính là sự hướng tới của: hội họa, bố cục, nhịp điệu uyển chuyển, hình học, — những thứ được sắp xếp trong một phần nhỏ của một giây»
Henri Cartier-Bresson 
(1908 - 2004)

MẶT PHẲNG BẸT

Ở bài trước đã nói đến luật phối cảnh tuyến tính của danh hoạ Leonardo de Vinci. Bây giờ chúng ta sẽ đưa ra một ví dụ hay ho, trong đó không có bất kì một dấu hiệu biểu hình về chiều sâu nào được kích hoạt. Ta không thể quả quyết được cái gì trong bức tranh là gần hơn, còn cái gì là xa hơn.


Vậy, còn điều gì khiến bức tranh này trở nên "bẹt"? - Tội phạm đồng loã với nó chính là kết cấu của tờ giấy.

Điều thích thú: Có thể hô biến bức tranh này thành nổi khối, nhưng để làm được điều đó:


Cần phải dùng tên lửa của Bắc Triều Tiên huỷ diệt mầm bệnh ngay trên đất Bình Nhưỡng - đó chính là tờ giấy. Có thể thực thi điều này bằng nhiều cách, ví dụ, vẽ lại bức tranh đó lên trên kính. Hoặc thậm chí có thể dùng bút có mực phát sáng để vẽ, rồi ngắm lại bức tranh trong một đêm cuối tháng Chạp.

Hoặc nếu bạn dùng iPhone vỏ đen (phải vỏ đen mới được nhé), hãy xem bức tranh thứ hai (không có khung), tiếp theo ấn nút Home ba lần liên tiếp, sau đó để bức tranh ở chế độ Full-screen, rồi chui vào toilet, tắt điện, đóng kín cửa. Bức tranh khi đó sẽ có không gian, nó sẽ được hồi sinh.


Tâm trí ("разум", "mind") sẽ mách bảo cho ta rằng: hồ xa hơn những cây cọ, núi xa hơn cây dừa, nhưng xa nhất, tất nhiên - sẽ là mặt trời.

11 Sep 2017


Cảm ơn bạn đã đọc. Hãy Đăng ký một tài khoản để nhận tin bài mới từ MiukaFoto. Thank you!




Back to List

Bạn muốn để lại lời nhắn? Hãy đăng nhập nhé <3!